Là con gái thật tuyệt ?!?

Lâu lắm rồi mới đặt tay lên bàn phím viết một cái gì đó dành cho những cảm xúc của bản thân, thay vì những chiếc research proposal chồng chéo nhau đến mức đôi lúc mình cảm thấy ngạt thở. Thực ra thì, cuộc đời mình khoảng thời gian mấy tháng nay nói là vui vẻ thì cũng không hẳn, nhưng buồn chán lại là nói quá. Trôi qua bình lặng với việc đi dạy, đi học, suy nghĩ về việc có nên học lên PhD không. Ngày nào tỉnh dậy cũng là những quay cuồng đơn giản vậy thôi. 

Đôi lúc mình thấy buồn cười, cảm thấy cuộc đời con người đúng như là “waiting for the next best thing”. Nói thế nào nhỉ, vừa khi mình hoàn thành được một mục tiêu nào đó, thì mình đã vội vàng nghĩ tới việc phải cố gắng để tìm một mục tiêu mới của cuộc đời, vì mình không thể cứ đứng một chỗ, vì đời bảo mình phải bước tiếp và bước thật nhanh. Đôi lúc mình thấy, con người có quá nhiều kỳ vọng, kỳ vọng cho bản thân và cho người khác, đến mức chả còn biết đâu là điểm dừng. Nhưng nếu như không có những điều đó, thì cuộc đời chúng ta còn lại những gì?

Dạo gần đây mình có một thói quen mới, đó là nghe podcast trong lúc đạp xe lên trường. Cảm giác đạp xe một mình với tiếng người khác thủ thỉ bên tai, xung quanh hai bên là hoa lá cây cỏ, ngửi chút mùi của mùa hè đang phảng phất nơi Arizona này, làm mình thấy thoải mái và bình yên đến lạ. Có những khi mình nghĩ bản thân chỉ cần sống thoải mái như thế này, không lo nghĩ về tương lai, không suy xét về những mối quan hệ xung quanh, chẳng phải là rất tốt rồi sao? Nhưng bản thân con người đã phải chịu rất nhiều áp lực, và nếu bạn là một đứa con gái, thì cái áp lực đấy còn kinh khủng hơn nhiều.

Lớn lên, mình bị bao bọc trong một xã hội mà câu hỏi cửa miệng của người ta là “con gái hơn nhau ở tấm chồng”, “đến tuổi này mà không cưới được chồng thì ma nó thèm”, “ế quá rồi đấy bao giờ mới có người yêu?”. Sâu thẳm trong tâm trí mình, bằng một cách nào đó, dù bản thân chẳng muốn chấp nhận chút nào, đã tin rằng quả thật chỉ cần tìm được một người yêu mình và sống đến trọn đời là đủ, chẳng cần nhiều. Nhưng rồi, càng trải qua nhiều mối quan hệ, mình càng nhận ra những áp lực mà xã hội đặt lên người con gái. Rằng con gái thì luôn cần có một người bên cạnh yêu thương, rằng con gái không nên một mình bao giờ, rằng con gái nếu như không có một mối quan hệ nghiêm túc lâu dài thì bị coi là “thất bại”. Kể cả khi bạn thành công thế nào, xinh đẹp ra sao, thì cũng có là gì, khi họ có đám cưới đẹp như trong mơ, khi chồng họ là anh abcdxyz nào đó. Và mình thấy buồn, bởi vì, chính mình cũng tin như vậy. 

Vậy nên, mỗi lần chia tay một ai đó, mình chẳng bao giờ nghĩ đến việc dành thời gian để phát triển bản thân, tận hưởng cuộc sống độc thân, mà mình chỉ đơn giản nghĩ đó là “tạm nghỉ” trước khi mình lao vào một mối quan hệ mới. Ngày này qua tháng khác, mình đắm chìm trong việc tìm một người dành cho mình, vì mình sợ, sợ là nếu không phải bây giờ thì sẽ là không bao giờ. Nhưng tại sao mình phải sợ? Bởi vì trong khi con trai có thể thoải mái tự tin ngay cả khi đã bước sang tuổi 40 hay 50, thì con gái dường như chỉ có 30 năm cuộc đời để tận hưởng cảm giác là bản thân còn giá trị dành cho một cuộc “hôn nhân”. Và nếu như bạn không đạt được điều đó khi vẫn còn trong một độ tuổi nhất định, thì bạn sẽ trở thành đề tài bàn tán của mọi người, rằng “chắc nó có vấn đề nên chẳng ai yêu”. Có thật là bạn có vấn đề? Hay xã hội này đòi hỏi ở con gái quá nhiều thứ? 

Xã hội luôn khiến cho con gái phải cạnh tranh với nhau và việc lấy chồng này cũng như vậy. Như thể là nếu bạn không lấy chồng trước 30 tuổi, thì những người con gái khác sẽ hốt mất những anh chàng tốt nhất, và bạn sẽ chẳng còn lại gì. Hay như, bạn phải trở thành một cô gái “khác với những cô gái khác” để hấp dẫn được nhiều chàng trai hơn, để được người ta khen ngợi rằng bạn thật khác biệt. Rồi, nếu bạn chơi với thật nhiều con trai thì bạn hay ho hơn hẳn những đứa chỉ biết xúng xính váy áo tóc tai son phấn. Kết hôn rồi rồi thì lại đọ xem con ai giỏi hơn, chồng ai chiều chuộng hơn. Tại sao lại phải biến mọi thứ trong cuộc đời chúng ta thành những cuộc thi, những cuộc tranh đấu không hồi kết?

Mình mệt rồi. Ngày xưa mình chọn học tiếp lên cao học, vì mình nghĩ là một người con gái muốn độc lập và tự chủ thì trước hết phải giỏi giang và có bằng cấp cao. Giờ đây, mình học tiếp chẳng vì những lí do như vậy, chỉ là do mình thích học mà thôi. Mình thích cảm giác khi biết rằng mình có thể ngồi hàng giờ nghiên cứu về một vấn đề mình quan tâm, bàn luận về nó với những người có cùng suy nghĩ. Mình cũng thích được đọc những chia sẻ của học sinh một ngày, và hi vọng, rồi học sinh của mình cũng sẽ tốt nghiệp và trở thành những phiên bản tuyệt vời nhất. Có lẽ, sẽ có lúc mình thấy cần một ai đó, nhưng hi vọng đó không phải là vì xã hội nói rằng đã đến lúc mình phải kết hôn. 

**To be honest, I really wanted to write down some of my thoughts in English, since it would be easier, especially when I haven’t written anything in Vietnamese for the past 6 months. However, I think being able to translate these ideas into Vietnamese and somehow pouring my heart out on the page have helped me to balance out my feelings. It was difficult looking at people who are, either, so successful in their career, or, so happy in their love life; and not to compare myself to that. Yet, I learned along the way that I was probably one of those people to someone and I shouldn’t complain all the time when I have all the access I need to do what I like all along. So, please take this with a grain of salt. I think being in love is wonderful and I love that idea and I admire people that can be ready for commitment and can sacrifice so much for their loved ones. And I hope I will get there someday, but, with my own pace and only when I’m willing to give in my one-hundred percent.

Bí Mật của Naoko và Bạch Dạ Hành: Nhức nhối những hành trình tìm ánh sáng

Lâu lắm rồi không đặt tay lên bàn phím viết một thứ gì đó, dù quả thực là trong vài tháng vừa qua mình có cơ hội đọc được khá nhiều sách hay và đặc sắc; tiếc là chẳng biết phải viết về những thứ ấy ra sao. Đôi lúc cảm giác như bản thân thực sự đã khác xưa quá nhiều, khác với cô bé cấp 3 nếu thấy gì hay là vội viết vài dòng chia sẻ, cũng khác với những khi thơ bé tìm được gì hay là phải khoe với xóm làng. Dạo gần đây mình mới thấu tỏ cảm giác của một người đọc nhiều mà không biết chia sẻ cùng ai, người bạn hay đọc sách cùng mình nhất thì ở nửa bên kia thế giới, có chăng cũng chỉ viết vội vài dòng qua tin nhắn “Mới đọc được cuốn này hay quá. Đọc chưa thế?”.

Hồi nghỉ đông vừa rồi mình có đi New York chơi. Kể câu chuyện nhỏ là do mình tiếc tiền nên thuê cái nhà ở xa lắc, muốn vào trung tâm Manhattan thì phải đi bus đến phà (hết 30 phút), rồi đi phà qua sông (hết 30 phút nữa), cuối cùng là đi tàu điện (hết tiếp 30 phút); thế là mỗi ngày mất trung bình 3 tiếng đồng hồ chỉ để di chuyển. Cũng vì thế mà mình có chút thời gian để đọc vài cuốn sách mà trước nay mình chưa có thời gian đọc, tiêu biểu là “Bí mật của Naoko” và “Bạch Dạ Hành”. Chắc hẳn nếu ai thích dòng sách trinh thám nói chung và trinh thám của Nhật nói riêng thì không thể bỏ qua cái tên Higashino Keigo, nên có lẽ mình không cần phải nói quá nhiều về tác giả nữa nhỉ? Quả thực trước khi đọc hai cuốn này, mình có biết Higashino Keigo nhưng chưa từng đọc qua tác phẩm nào, nên có thể nói mình không mong chờ điều gì cả.

Mình đọc “Bí mật của Naoko” trước, một cuốn sách rất khác so với tưởng tượng của mình, vì vốn dĩ mình đinh ninh Higashino Keigo là tác giả truyện trinh thám. Thế mà lại đọc được một cuốn sách không hề có tí yếu tố trinh thám nào cả, không biết có tính là một khởi đầu hơi thất bại trong công cuộc cố gắng đọc hết sách của Higashino Keigo không nữa. Mình nhớ lúc bắt đầu đọc, mình băn khoăn đến mức phải cố đọc cho nhanh để tìm ra “thủ phạm”, ý chỉ là tìm ra lí do tại sao tất cả những thứ kì lạ trong câu chuyện này lại tồn tại; hoặc đúng hơn là tự lí giải cho bản thân. Nhưng càng đọc thì càng rối. “Bí mật của Naoko” là một sự kết hợp rất đặc biệt giữa yếu tố tâm linh vô cùng được chú trọng trong văn hoá của người Nhật và yếu tố xã hội ngày một phát triển đến cô đơn cũng của chính những con người đấy.

Khi mình đọc câu chuyện này, mình cứ nghĩ mãi về sự lựa chọn của Naoko. Nếu mình là Naoko, đến cuối cùng mình có đủ dũng cảm để đưa ra một quyết định như thế không nhỉ? Dù biết rằng con người ta ai cũng nên hướng về phía trước, và chẳng ai có thể sống hộ ai được cả; nhưng mình vẫn thầm cảm phục sự dũng cảm của Naoko khi chấp nhận dứt áo ra đi, thoát khỏi thực tại mà bản thân đã không còn thuộc về. Nhưng buồn ở chỗ, mặc dù Naoko đã quyết định từ bỏ, nhưng đến cuối cùng vẫn khiến người cô yêu thương nhất phát hiện ra. Giống như một kịch bản tuyệt vời mà bạn đã dựng lên lại đổ sụp trong chớp mắt vì một phút yếu lòng. Nếu mình là người con trai đấy, không biết còn có thể tiếp tục vui vẻ mà chúc phúc hay không, khi chỉ trong chốc lát phải chịu mất cả tâm hồn người mẹ và thân hình người con gái. Đến lúc này mình mới nhận ra sự tài tình trong cách kể truyện “trinh thám” của Higashino Keigo và sự nghiệt ngã trong câu chuyện có phần mơ hồ này.

Nhưng “Bí mật của Naoko” chỉ mới là sự bắt đầu cho “Bạch Dạ Hành”. Câu chuyện này mới thực sự là một chuyến hành trình dài dành cho những người đi tìm ánh sáng cho cuộc đời mình, một chuyến hành trình dài bất tận. Đôi lúc mình không hiểu cảm giác nào đau đớn hơn, biết rằng cuộc đời này mãi là đêm trắng hay những tưởng sẽ thoát ra nhưng cuối cùng lại không thể. Đọc “Bạch Dạ Hành” của Higashino Keigo, mình bất chợt thấy chênh vênh quá, không phải vì thế giới này quá đáng sợ, mà vì mình biết thật sự tồn tại những mảnh đời như thế, đầy những vết sẹo không sao chữa lành. Mình những tưởng bản thân đã miễn nhiễm với những ám ảnh không tên trong các cuốn truyện Nhật, thế mà vẫn rơi vào hư vô không lối thoát, vẫn tự hỏi bản thân làm thế nào mới đúng.

Mình đã muốn viết review cho “Bạch Dạ Hành” từ mùa đông năm 2017, có nghĩa là hơn một năm trước, nhưng rồi đặt tay lên bàn phím mà chữ nghĩa cứ bay biến hết cả. Vậy là tận một năm sau đó, khi bản thân đang quay cuồng trong những quyết định lớn của cuộc đời, mình mới hạ quyết tâm viết cho bằng xong những điều mình vẫn mãi suy nghĩ về tôm pháo và cá bống trắng năm nào.

Đôi lúc khi nghĩ về “Bạch Dạ Hành”, mình lại tự hỏi nếu như mình bị đặt vào hoàn cảnh của Yukiho thì sao? Liệu mình có đủ nhẫn tâm, có đủ kiên định, có đủ động lực để tiếp tục sống một cuộc đời do người khác hi sinh mà có? Vẫn biết việc Ryoji làm là tự nguyện, nhưng cũng bởi lẽ Yukiho là tình yêu duy nhất của cuộc đời anh, là lí do duy nhất anh còn chịu bước trong đêm trắng. Vậy nên, dù có phải hi sinh bao nhiêu thứ đi chăng nữa, chỉ cần Yukiho muốn, thì Ryoji sẽ không bao giờ ngoảnh mặt từ chối bước đi. Tình yêu nảy sinh từ phía Ryo chính là bước đệm cho Yukiho thực hiện dã tâm của mình, và đối với Ryo, cuộc đời này vốn đã không còn lối thoát.

Vào thời điểm bản thân mình hiểu ra được cốt lõi vấn đề và lí do cho hành trình đêm trắng của cả cá bống trắng và tôm pháo, thì cũng là lúc mình hiểu được mọi thứ là không thể vãn hồi. Một tuổi thơ đấy vết xước kéo theo cả một cuộc đời nhuốm máu, không biết Yukiho có một lần nào ước được làm lại cô bé 11 tuổi và quyết định khác đi? Vì mình biết sâu thẳm trong Ryo là tâm hồn của đứa trẻ chưa lớn, chỉ mong có thể mang lại nụ cười cho cô bạn gặp tại thư viện năm nào. Nếu như Yukiho không tham vọng và lạnh lùng đến vậy, liệu rằng hai người họ có thể nắm tay nhau bước ra giữa ánh mặt trời và hạnh phúc bền lâu?

Nhưng rồi mình cũng hiểu, vấn đề không nằm ở Ryo, vì với cậu mặt trời dù ấm áp rực rỡ thế nào, cũng không quan trọng bằng nụ cười của người thiếu nữ. Vì cậu vốn không biết hạnh phúc là gì, nên không cầu được yêu thương. Đối với Ryo, cuộc sống của cậu sẽ mãi không có lối ra, nhưng Yukiho là là mục đích và là lời nguyện thề của cậu, chỉ cần có thể bảo vệ được Yukiho, mọi thứ khác đều không quan trọng. Nhưng còn tôm pháo của chúng ta thì sao? Cô gái ấy không có đến một người soi đường chỉ lối cho cũng không có, chỉ lặng lẽ cùng ánh mắt ráo hoảnh bước qua đêm trắng, với hi vọng lớp mặt nạ mà cô đang đeo một ngày nào đó sẽ biến thành bản thân cô thực sự. Yukiho tự cho rằng Ryo là một thứ gì đó tương tự như mặt trời để cô bước tiếp, nhưng bản thân cô lại chẳng biết trân trọng. Năm lần bảy lượt cô xoá sạch những người ngáng đường mình trên hành trình tìm lấy mặt trời, dù bản thân tự nhủ rằng chỉ cần Ryo là đủ?

Yukiho từng nói, “Bầu trời của tôi không có mặt trời, chỉ toàn là bóng đêm, nhưng không hề tối tăm, vì có thứ khác thay thế cho mặt trời. Tuy rằng không được sáng như mặt trời, nhưng đối với tôi thì thế đã đủ rồi. Nhờ chút ánh sáng này, tôi có thể biến đêm đen thành ngày rạng…” Liệu lời nói của Yukiho có tin được không khi mà chính bản thân cô có thể tàn độc quay đi trước cái chết của Ryo? Khi mà giá trị lợi dụng của Ryo không còn nữa, Yukiho vẫn có thể bước tiếp hướng về phía trước. Dù mình biết trong thâm tâm Yukiho đã chết từ lâu, hẳn là từ năm 11 tuổi ấy; nhưng điều đó vẫn không thể khiến mình thông cảm cho cô. Dù hiểu rằng Yukiho là lí do để Ryo tiếp tục sống và Ryo tự nguyện chọn cuộc đời ẩn nấp trong màn đêm để Yukiho có thể toả sáng.

Liệu có tồn tại thứ tình yêu day dứt giữa tôm pháo và cá bống trắng hay đơn giản chỉ là mối quan hệ cộng sinh? Đến giờ mình vẫn không sao lí giải được. Chỉ biết rằng Ryo có thể tìm đến cái chết để giải thoát, dù cuộc đời chưa một lần nhìn thấy ánh mặt trời. Nhưng hình phạt lớn nhất chính là dành cho kẻ ở lại. Giờ đây Yukiho sẽ phải sống tiếp một cuộc đời không còn Ryo. Từ bây giờ mọi điều dù xấu hay tốt cũng không còn ai san sẻ, và hành trình tìm về phía mặt trời ngày một xa. Hai đứa trẻ năm nào mải miết tìm ánh mặt trời chỉ để cuối cùng nhận ra rằng chúng đã đi ngược ánh sáng để rồi đi dần vào đêm trắng vô tận. Bi kịch của năm 11 tuổi đã khiến chúng lạc đường nhưng lòng tham và sự cô đơn đã khiến hai đứa trẻ trở thành ác quỷ. Và rồi đâu còn gì để vãn hồi nữa đâu.

Chỉ mong rằng Yukiho có thể giữ bằng được cuộc sống mà Ryo phải đánh đổi bằng cả cuộc đời. Chỉ mong rằng mặt nạ của Yukiho sẽ không bao giờ vỡ và không thêm một nỗi đau nào chồng chất nỗi đau. Nhưng bản thân mình và hẳn các bạn đều cũng hiểu, đêm trắng chỉ mãi dài và cũng chẳng còn thứ gì đó gần giống với mặt trời nữa.

Few life updates and short books’ reviews

Hi everyone,

I know it has been so long since my last post and most of you must be wondering why I am writing in English instead of Vietnamese. It’s just because I want to change it up a little bit and approach this blog in a different way (at least for this time around) and if this is not something that you enjoy, please don’t feel offended. I’m planning on uploading more book reviews in the next few months since I have been reading quite a few and there are so many good books out there that I don’t want you guys to miss. However, beside that, I also have a lot of other things on my mind lately that I don’t know how to handle; thus, I feel like I can always crawl back to this blog to express my true self.

This summer has been quite a journey for me, especially in the sense that I have a full-time job in a field that I have no interest in. It may seem like I’m such a crying-baby for complaining about everything; however, I have never understood that having a job that you don’t enjoy can be such terrible until now. I have always wondered what it feels like to be in a situation that you have no other option but to stick to a job that drives you crazy; but I never thought that I would be the one who would have to experience it. This summer has also been filled with my attempt to study for the GRE so I can apply for graduate school next year; and the more I study the more I feel like I will never be good enough. But I guess it is a feeling that everyone has to go through and I cannot wait for this to be over. If my GRE score turns out to be decent enough, I will try to come up with a post about the way I tackle it and so on.

I do not know whether it is just me or everybody at the age of 22 is afraid of what the future has to offer. For me, all I can imagine is what is waiting for me at the end of my graduation and I wish I could just be a little more patient with myself. Nevertheless, deep down inside, I know a lot of things will have to change and I am not sure if I can ever be ready for it, for the fact that I have to be somewhat out of my comfort zone. It is funny because even though I have been abandoning this blog for so long, whenever I feel hopeless, this is the only place that I find comfortable expressing all my thoughts. I guess it is because I tend to think that nobody ever reads this, or at least that what my mind expects; therefore, I have some freedom to myself.

Sometimes, I feel like I have wasted my time and energy, not knowing when to hold on to the potential that I used to have with this site. I think I can consider this site to be pretty big back in the day, when Chinese love stories were so popular that everyone would die to be a part of the trend. But while my blog was at its best, I decided to take a step back and started to pursue other things that I was more interested in at the time. And by the time I realized that books were still my top priority (so much that I wanted to do more researches about them in the future), I lost my chance of making this blog even bigger. I think I have lost all the connections in the publishing world that I used to have so much, and that I no longer belong to a community that is continuing to grow. I guess that the result of not being consistent with my content.

I think all my readers have already been tired of reading random things about my personal life or have been disappointing at me for not keeping my promises about uploading more often. But the thing is, I find myself not being able to write a full review in Vietnamese that I want to publish anymore. I used to be so proud of all the work that I have done that now when I have something I want to share, I do not think that it lives up to the expectation of myself and of people that know how well I used to write. And it sucks because what I usually write in English is so academic based that nobody would want to read it. I have tried to upload somewhat of a few English reviews and nobody seems to enjoy it. That is when I know I’m stuck. And people will continue to question this site as something not fully Vietnamese but not fully English either. I am trying my best to find a balance and work on my writing in Vietnamese more so I can produce better content; however, for now, there are some book reviews in English that I really want to share.

Hope everyone enjoys it!!

1. Behind Closed Doors, B.A.Paris (3/5): A friend recommended this one to me and I finished reading it in just a few hours. Putting aside the fact that I was not totally on board with the ending, I think it is a pleasant read, thrilling enough to keep you engaged with every action that the main characters take. However, even though I’m very intrigued with the story of a woman being captivated in her own perfect home, I find it to be sometimes repetitive and I keep wanting to see somewhat of a rescue from the outside that would turn it upside down; but of course, it doesn’t happen accordingly. The ending is definitely a relief to the women that were about to face even more torture, but I guess it doesn’t satisfy me enough as I wish to see more of Esther and how she comes to understand the situation. Beside a few holes in the plot (why would there be a room that cannot be opened from the inside in a house like that? or why the police would let go of a case so easily? or), it is a book that you can pick up and enjoy reading in one sitting.

2. As I Lay Dying, William Faulkner (5/5): This is one of those books that I kinda can’t get myself to it. It’s like the more you read, the harder it becomes; it’s like multiples waves of consciousness just hit you over and over again, with characters switching around, telling you thing you don’t even know if it’s true or not. It’s like you laying down one day, trying to get a good night sleep, and then all these people keep waking you up, insisting on telling you their sides of the story; but nobody is revealing anything beside a same old story of death. Is it now my interpretation or somebody else’s? Hmmm no wonder why I could never finish The Sound and the Fury when I was younger. But now that I understand what a challenging read is all about, maybe I can pick it up and give it another chance. After all, Faulkner must have had a Nobel prize for a reason….

3. Shug, Jenny Han (4/5): I have always loved Jenny Han, especially her series “The summer I turned pretty” (I have a review on this blog!) and I picked up this book one day from a book sale believing that it was gonna be as great as the other books from her. And I was right! The book is cute and light and I would choose it over a Popsicle every time. What I like most about this book is how sweet and refreshing it makes you feel after you finish reading it; it is like on a hot summer day and you’ve got yourself a scoop of your favorite ice-cream. It’s not a ground-breaking story as it only focuses on the life of a twelve-year-old but there is something about school girls and boys in a small town that draw you back to how it was back in the day, when all we care about was to know how to flirt the right way or what to do when your hair is not in a perfect ponytail.

4. Things Fall Apart, Chinua Achebe (4/5): Things Fall Apart is the story about the collapse of the main character Okonkwo and of the Ibo culture in the late nineteenth century when the colonists reached the land of his birth. The book within itself is the complexity of the Ibo culture presenting through its deep awareness of the tribe’s justice, the rules, the traditions and also the appreciation of men that are both noble and harmful at the same time. By the end of the book, when the British colonial authorities came and treated the natives as barbarians, and Okonkwo hung himself, Things Fall Apart has eventually broken its own traditions and the ability to change. It is the result of how the combination of self-esteem, boundless love with the homeland and new power can overturn everything.

Also, I have a full review on As I Lay Dying and Things Fall Apart that I have not posted because I think it would be way to long for anybody to read a 14-page review… So that is somewhat of a shorter version 😀

 

[Review] The Hunger Artist by Franz Kafka

A Hunger for Approval

 photo tumblr_m4zv83s36M1qghyauo1_500.jpg

“The Hunger Artist” by Franz Kafka describes the life of a man who is a hunger artist, which means he doesn’t eat in order to perform to all the people that come and watch him fast. They can watch him fast for days and days and days as a form of entertainment and the hunger artist is the performer of the show. The story gives the readers a sense of how long the main protagonist can devote himself to his own form of art – fasting and of how the world reacts to him. The questions of who we are to decide what a person is capable of doing, who we are to determine whether one’s artwork is acceptable or not and who we are to create all these categories have been raised repeatedly over the course of the story. There seems to be this refusal to view someone whose art does not fit in certain category as fully flushed out human with their own passions, desires and lives. But is a society that dehumanizes their own people just because they are different is a society that we want to live in?

The world of “The Hunger Artist” is presented by a limited narrator who tells the story from the view of the protagonist revealing his thoughts and relating everything that happens in the story to his own perspective. Kafka’s intension is to show the readers the feelings inside the hunger artists, of what it is like to be kept in a cage, to be taken advantage of from society and then eventually to have sacrificed his entire life for the work of art. Kafka has put everything on the line where we as readers cannot really tell if the hunger artist is doing this for the art that he has been pursuing or he is just merely obsessed with fasting as a rebellion to the world.

The hunger artist’s art consists of starving himself day after day in front of an audience because at one time “everybody want[s] to see him at least once a day” (Kafka 327). First, it would be misleading that the hunger artist might do this just for the money and for the fame due to the fact that people seem to be interested in the performance at the time; however, we find out later on that it is not the case. The hunger artist is a round and static character because from the beginning until the very end, he has never changed his view on the art that he has been creating; and even though he seems to have a lot of thoughts on his artwork, it is mainly for how many more days he can fast: “He had held out for a long time, an illimitably long time; why stop now, when he was in his best fating form, or rather, not yet quite in his best fasting form?” (Kafka 329).

He is an artist, at least in his own eyes, and fasting is his form of art that he wants to show to the world around him. Nevertheless, by starving himself, he is destroying his body and his ability to create more artwork out of his body; thus, it is gradually taking him away from the chance of seeing his own product. Kafka seems to indicate that the hunger artist knows that death is waiting for him at the end if he continues to starve himself “Are you still fasting?”, but once again, he answers with no hesitation “Because I have to fast, I can’t help it” (334). The hunger artist fasts because there is no food he likes and he is doing this because he is dissatisfied with the world and is not happy with the food that he can eat. Therefore, his reaction is to act this way and he cannot choose to act any other way because this is who he is as a person. Many artists create art out of the deep desire that they have to create it and they are consistently productive over long period of their life. It can be seen that the hunger artist is one of those artists, somebody who is very much concerned, perhaps consumed by the production of his own art.

The society in “The Hunger Artist” has put the hunger artist in a cage, indicating that there are certain characters and role that he is expected to play so that he can pursue the desire to produce art. However, it seems like not only he has troubles finding roles that he can “play”, he meets obstacles when he tries to create them for himself. Kafka has set a set of minor characters – “permanent watchers” (328) in shaping readers’ interpretations and attitudes toward the hunger artist, especially to contrast between the doubts from the society and the artist’s honesty. The task of these watchers is “to watch the hunger artist day and night, there of them at a time, in case he should have some secret recourse to nourishment” (Kafka 328) and the hunger artist enjoys having these watchers around because he can show them “the honor of his profession” (Kafka 328) and that he is dedicated to his artwork more than anyone out there. However, there are still some watchers tend to be “very lax” with the idea that they can “give the hunger artist the chance of a little refreshment” (Kafka 328). Nothing seems to make the hunger artist more annoyed than these watchers because they pity him and his work of art and they think that they are doing him a favor by letting him have something to eat every once in a while.

It is certainly difficult for the hunger artist to live in a world where there is no one that can understand his needs to produce art because they have this mind set of cheatings – “the world was cheating him of his reward” (Kafka 334). It is the practice of assuming someone to be something that they are not, without questioning any other possibility. It takes away the foundation of an artist like his feeling, his belief, and his desire and treats those like a costume of money and fame. A step beyond that is being abandoned by his audience who goes “streaming past him to other more favored attractions (Kafka 331) and not being accepted by the larger society because “there was not comfort for those living in the present” (Kafka 331) to watch the hunger artist; therefore, it dehumanizes the hunger artist and it feeds this idea that the artist is an outsider, no more than an outdated form of entertainment.

So, at some point, when there is deliberate lack of inclusion becomes exclusion. In “A Hunger Artist,” the hunger artist’s troubled relationship with his spectators suggests that the artist exists apart from society and must therefore be misunderstood. The belief exists in the society seems to be that the hunger artist just does not belong or that he only belongs in a very small role. But if that is all society was being shown, this belief can cross over to everyone’s daily life by their subconscious biases and perceptions since “for the elders he was often just a joke that happened to be in fashion” (Kafka 327). Nobody ever takes the hunger artist and his artwork seriously. When it is rare to see someone like the hunger artist, it suggests that the hunger artist is not important and it creates the bias that the hunger artist is not worthy to be in any community.

The whole story by Kafka is presented through the lenses of the hunger artist, someone who is constantly looking out to the real world while being kept in a cage. This particular setting makes the readers wonder whether it is worth it to lock one’s self for the sake of performing art and how terrible it is for the hunger artist to be nothing but a specie for other people to look at. The suffering of a desperate soul is what he can symbolize the best. He is both the artist and the masterpiece and he devotes himself to what seems to him the heart of his existence, fasting in a cage in front of an apathetic society. Once again, Kafka shows that the artwork of the hunger artist is nothing more than an animal in a circus and he is nothing but a form of entertainment as shown by “when the public came thronging out in the intervals to see the animals, they could hardly avoid passing the hunger artist’s cage and stopping there for a moment” (332). The fact that even though the audience finds other things more interesting to them than the starvation of a person, the hunger artist does not simply adapt and change; thus, this raises a question of whether the artist is doing all of this for the acceptance of the society or he is just living his life of creating his own art. With that being stated, Kafka wants us to understand that the hunger artist only wants approval from the art work that he is creating and that he is “too fanatically devoted to fasting” (332). He is indeed a master in the art of fasting. All he is longing his whole life for is some recognition, a fickle attention or just one brief glance of a stranger passing by him. A sign acknowledging his existence and his work of art; nevertheless, nobody seems to be curious enough in wanting to know more about his art and it eventually breaks the hunger artist “and that was the reason why the hunger artist, who had of course been looking forward to these visiting hours as the main achievement of his life, began instead to shrink from them” (Kafka 332).

So, if the hunger artist is a symbolic representation of the art, the reality of being an artist and the desire to perform this form of art to an audience, then it seems like he does not only want approval from the audience but also from himself. Over the course of the story, readers are shown repeatedly by the author that the hunger artist is never satisfied with his art work. Kafka indicates that “it was not perhaps mere fasting that had brought him to such skeleton thinness” but “it was dissatisfaction with himself that had worn him down” (329). The hunger artist has always been asking himself of all “the fame he would get for fasting longer” and for being “the record hunger artist of all time” (Kafka 329). It becomes an obsession that he must fast more and more to pass what he has already accomplished and to “[beat] his own record by a performance beyond human imagination” (Kafka 330). In the hunger artist’s case, being an artist means cutting oneself off from the world, a conclusion reflected in the hunger artist’s conscious choice to sequester himself in a cage. The cage where the hunger artist spends most of his life is not really what separates him from the world but it is his continuous desire to prove himself, and the hope to be accepted by the society that keeps him from reality. This physical separation of hunger artist and spectator mirrors the spiritual separation of the individual artistic ego and public will. The further the hunger artist goes in pursuit of perfection, as he does in the circus, the further away he moves from the understanding of the people for whom he performs.

It is the battle outside and inside of the hunger artist to fight against an ignorant world that is “cheating him of his reward” (Kafka 334) and how to effectively create change, which sadly the hunger artist fails miserably. This gap in mindset leads to a critical gap in understanding. Set apart from others, only the hunger artist realizes the importance of his ambitions and accomplishments, and only he knows that he is not cheating, but there is no approval of that. A large part that creates this tragedy for the hunger artist is that people do not understand the importance of his art work and that he is so concerned with himself that he cannot enjoy his own masterpiece. After all, it is a matter of if we are able to put the artists and their work to cherish without twisting or changing anything about them. And if every artist is given a cage where he can be in, “not even to miss his freedom” (Kafka 334), will they be able to overcome their own obsession of wanting recognition and approval from society?

Works Cited

Kafka, Franz. “A Hunger Artist”. The Norton Introduction to Literature Portable Eleventh Edition, edited by Kelly Mays, W.W. Norton & Company, 2013, pp. 327-334.

Chiếc hộp nhỏ của em #6

Hôm nay là một ngày đặc biệt nên mình quyết định phải viết một chút gì đó để ghi nhớ. Sáng tỉnh giấc nhận được email của giáo sư dạy mình một vài lớp English trước đó, bảo rằng thầy đang làm một dự án nghiên cứu có liên qua đến ngành Linguistics (là ngành mình đang theo học) và muốn mình trở thành trợ lí (Research Assitant) cho thầy. Vào giây phút mình nhận được đề nghị ấy, mình bỗng cảm thấy không thật. Mình không phải là một người quá xuất sắc, cũng không phải là học sinh ưu tú nhất của thầy, nhưng thầy từ trước đến giờ luôn dành cho mình quá nhiều sự chiếu cố và quan tâm. Đôi lúc mình cảm thấy bản thân quá may mắn, khi mà mình cũng chỉ cố gắng như bao người, nhưng lại luôn được ưu ái một cách kì lạ.

Mình có kể cho vài người kế hoạch sau tốt nghiệp của mình, rằng mình muốn học lên PhD để nghiên cứu sâu hơn, cũng để có cơ hội hoàn thiện bản thân hơn; và được làm trợ lí cho một dự án như thế này sẽ giúp mình trau dồi rất nhiều kinh nghiệm và tạo cho mình một không gian làm việc chuyên nghiệp hơn là công việc bây giờ mình đang làm. Vậy nên, vẫn là phải cảm ơn thầy vì đã luôn giúp đỡ và thấu hiểu cho đam mê của mình.

Hôm nọ mình có nói chuyện với Lâm, mình bảo là mình không hiểu sao Nguyên không được nhận làm Resident Assitant (Quản lí sinh viên sống trong kí túc) trong khi so với mình thì con bé chẳng thua kém gì, có khi còn nhỉnh hơn vì nó lúc nào cũng rất vui vẻ nhiệt huyết. Lâm mới bảo rằng mình có đầy đủ tố chất của công việc này, vì mình là một người khiến cho người khác cảm thấy thoải mái đủ để chia sẻ nhưng vẫn có trách nhiệm với việc tuân thủ luật lệ xung quanh. Mình thì lại nghĩ khác, có thể mình rất có trách nhiệm với công việc này, nhưng mình lại là một đứa rất thích ở một mình. Mình thích có quá nhiều không gian riêng, và việc phải bao bọc xung quanh bản thân với hàng trăm người khiến mình mệt mỏi. Nhưng công việc này mang lại cho mình một môi trường sống thân thiện và rất nhiều phúc lợi đặc biệt, nên dù mình thấy bản thân không hợp thì mình vẫn sẽ làm. Thế mới biết, đôi khi công việc chỉ cần phù hợp ở một mức độ nào đó thôi, còn đâu bản thân mình vẫn cần kiếm tiền mà. Thực tế đôi khi vẫn thật buồn, ha?

Lại tiếp tục câu chuyện với Lâm. Lâm bảo mình là hình mẫu nó muốn hướng tới, là một người có tính cách khiến nó ngưỡng mộ. Trước khi nó nói điều này với mình, mình chẳng bao giờ nghĩ mình có thể là một ai đó khiến người khác dõi theo. Kiểu như là, ai mà lại muốn làm mình cơ chứ? Một con nhóc lúc nào cũng lo lắng đủ thứ chuyện không đâu, lại còn sợ thay đổi. Nhưng thế rồi mình lại nghĩ, thực ra con người ta không cần phải có khả năng thay đổi thế giới để được người khác ngưỡng mộ, đôi khi chỉ cần là chính mình cũng đủ rồi, nhỉ?

Hôm qua mình có ngồi nói chuyện với anh, bảo rằng mình lại sắp phải chuyển mình. Cứ vào thời điểm mà một nơi trở thành “comfort zone” của mình, thì y như rằng mình sẽ phải đi một nơi khác. Với một đứa sợ mọi thứ có liên hệ với từ “thay đổi” như mình, mỗi quyết định lớn trong đời đều chứa đựng vô cùng nhiều dằn vặt và lo âu. Anh bảo rằng, mình vẫn có anh luôn ủng hộ mọi quyết định của mình. Nhưng cái mình sợ đó chính là mất đi rất nhiều điều mình đã gây dựng trong từng ấy năm sống ở thành phố này, những mối quan hệ, những sự thân thuộc khó cưỡng, và cả cảm giác được nhìn thấy bản thân đã thay đổi thế nào trong khoảng thời gian mình ở đây. Dù kì thực mình cũng còn nhiều thời gian, nhưng sự chia ly thực ra đến trong gang tấc mà. Không biết rồi sau này sẽ đi đâu, có còn có cơ hội để gặp lại những người ở nơi này không? Rồi anh lại cười, nói mình hâm quá, vì mình sẽ đi đến một nơi mới, gặp được những con người mới và học được thêm nhiều điều mới, rồi mình sẽ lại vui, sẽ lại sợ hãi vu vơ nếu phải thay đổi. Thay đổi là tất yếu, mình chỉ cần phải tập làm quen với nó nhiều hơn thôi. Và mình vẫn đang cố gắng đây. Với cả, mình vẫn còn có anh mà.

Chắng biết nữa.

 

Ngày chủ nhật cuối cùng trước khi đi học, và mình thì như mình của nhiều năm trước, lại cuộn tròn trong chăn ấm, tận hưởng những phút giây yên lặng hiếm hoi. Suốt hai tuần vừa, mình không có lấy chút thời gian một mình, bởi lẽ phải đi tập huấn cho một công việc mà kĩ năng giao tiếp là trọng yếu; thêm nữa phải gặp lại mọi người, phải vui cười hớn hở, phải làm quen, phải giả bộ rằng mình có thật nhiều năng lượng mỗi ngày. Mình là một người không thể ở trong đám đông quá lâu, mình cần quá nhiều thời gian riêng dành cho bản thân, để mình lại tiếp tục có thể là mình tự tin nhất.

 

Thế nhưng, đôi khi việc ở một mình lại vô cùng khó. Cảm giác khoá mình trong căn phòng trống, bật vài bài nhạc của Vũ, rồi tự ru mình vào giấc ngủ chập chờn là một trong những điều mình thích nhất. Đôi lúc mình tự hỏi, làm thế nào để sống như thế mãi mãi? Mùa hè vừa rồi, điều mình nhớ nhất về nước Mỹ đó chính là cảm giác được ở một mình, được làm mọi thứ mình thích mà không sợ bị ai phán xét.

 

Hôm nay mình rất mệt, vì mấy ngày trước lúc nào cũng phải đi làm, phải đi gặp mọi người, phải trở về là cô gái phải lo toan đủ thứ cho người khác. Hôm nay chỉ muốn được trở về là đứa trẻ thích làm theo ý mình, nhưng mọi chuyện đâu đơn giản như vậy. Trách nhiệm của công việc thì vẫn ở trên vai, trách nhiệm làm một người gắn kết mọi người khác đâu thể biến mất, trách nhiệm phải gạt bỏ những khó chịu không tên ra khỏi bộ não vốn đã trần đầy những nghi kị xấu xí của mình. Hôm qua mình có thời gian tiếp xúc với một người mà mình biết tất cả mọi người xung quanh đều không có ấn tượng tốt. Mình sợ hãi khi nhận ra rằng dù mình có cố gắng bào chữa cho người đó bao nhiêu lần trong đầu đi chăng nữa, mình vẫn bị ảnh hưởng bởi những nhận xét của người khác. Mình cũng chợt nhận ra đối với người mình yêu thương mình thiên vị nhiều như thế nào. Chỉ là đôi lúc mọi người không đủ tinh tế để nhận ra, mà mình lại quá tự cao để họ biết.

 

Từ ngày sang đây mới gọi cho mẹ được một lần, cảm thấy nhớ mẹ nhưng chẳng biết phải làm sao, cái quỹ thời gian nhỏ bé của mình và hiện thực về việc lệch múi giờ khiến câu chuyện gọi điện sao mà khó khăn quá.

 

#Empty 1- Những sản phẩm đã dùng hết trong thời gian về Việt Nam

 photo IMG_7492_1.jpg

Huhu hôm nay soạn đồ để đi Mỹ mới nhận ra hè này ngốn rất nhiều các sản phẩm dưỡng da. Kiểu như ở bên kia da mình khô hơn và cũng dễ chiều hơn nên không hay thử các sản phẩm mới, mà về đây phải thay đổi không biết bao nhiêu kiểu sản phẩm mà vẫn không ưng ý. Chợt nhận ra có quá nhiều sản phẩm đã dùng hết và mình cũng có review của mình với các em ý, nên post lên cho mọi người cùng tham khảo. Đồ mình dùng dù là Nhật Hàn hay Mỹ đều được mình mua ở các nước ấy nên mình không biết nếu order giá tiền thế nào ạ, nên chỉ để đúng giá mình mua thui nghenn.

Da của mình là da dầu khi ở Việt Bam và hỗn hợp thiên dầu khi ở Mỹ, da không còn mụn lớn nhưng vẫn có nhiều mụn ẩn, có thâm và vài vết sẹo do mình hay bị nhiễm trùng hồi trước. Nói chung từ khi làm skincare intense thì da mình cũng tử tế hơn năm trước rất nhiều, nên hi vọng cái #empty này sẽ giúp đỡ các bạn phần nào hihi J.

Mình sẽ review theo thứ tự từ ngoài vào trong nhéeee

#1 KIEHL’S Clearly Corrective White Purifying Foaming Cleanser (Full size 27$): Dòng Clearly Corrective White này mình cũng từng thử cả toner rồi nên cũng có cái nhìn tổng quát. Sữa rửa mặt này thì rửa sạch, nhưng hơi khô, mỗi lần rửa xong cảm thấy mặt rất mịn haha. Mình thường thích dùng vào buổi sáng để loại bỏ hết bã nhờn trong đêm (vì buổi sáng mình không dùng máy rửa mặt nên thường thích sữa rửa mặt tạo cảm giác cực kì sạch ý).

#2 BANILA CO Clean It Zero (Full size 18000won): Mình cục kì không thích sản phẩm sáp tẩy trang này vì mình thấy tẩy trang không hề sạch và không tạo cảm giác thoải mái khi sử dụng. Hơn nữa dùng hết rất nhanh, mình mua từ hồi đi Hàn là cuối tháng 6 mà đến cuối tháng 7 đã hết sạch, có nghĩa là chỉ dùng được 1 tháng? Hơn nữa vì không sạch nên sau đó mình lại phải sử dụng rất nhiều micellar water để tẩy cho sạch. Mình thấy so với giá tiền bỏ ra thì sản phẩm này quá tệ! Với cả chắc mình cũng thích tẩy trang bằng dầu hơn, mình hay dùng dầu tẩy trang của N7, cực kì tốt mà giá cả rất iu thương ạ!!

#3 ESTEE LAUDER Take It Away Makeup Remover Lotion (Full size 30$): Một sản phẩm khác mà mình thấy tẩy trang không hề sạch! Nhưng cảm giác sau khi sử dụng sản phẩm này thì rất thích vì nó làm da mình ẩm và mướt, nhưng mình vẫn thấy không xứng đáng với số tiền bỏ ra khi mà nó không làm được như những gì nó đề cập.

#4 GARNIER Micellar Cleansing Water (Full size 8.99$): Một trong những micellar water yêu thích của mình. Sau khi tẩy trang, rửa mặt rồi thì mình sẽ dùng bông thấm micellar water để xoa nhẹ lên mặt, lấy hết những chỗ make up hay bụi bẩn còn sót lại. Thường thì nếu dùng dầu tẩy trang, bước này sẽ không quá mất thời gian, nhưng từ hồi mình sử dụng sáp tẩy trang của Banila thì cái này lại cực quan trọng vì cái kia tẩy không sạch huhu Micellar water của Garnier rẻ mà lại được nhiều sản phẩm, theo mình rất phù hợp để add thêm vào công cuộc làm sạch mặt của các bạn haha Cái này theo mình cũng là dupe của Beauty Water của Son&Park đó nghe!!

#5 SON&PARK Beauty Water (Full size 25000won): Mua sản phẩm này ở Hàn thì rẻ hơn ở Sephora Mỹ kha khá, mà lại còn được tặng một lọ travel size 60ml xinh xinh như trong hình mà mình đã dùng hết. Beauty Water này cũng là một sản phẩm sử dụng sau bước rửa mặt và trước bước toner, mình cảm thấy nó tạo một cảm giác soothing rất đặc biệt cho da và cũng loại bỏ được những bụi bẩn cũng như mỹ phẩm còn sót lại. Theo mình thì dù có hơi đắt một tí nhưng rất đáng đồng tiền hihi

#6 COSRX AHA/BHA Clearifying Treatment Toner (Full size 11000won): Sản phẩm này của Cosrx có AHA/BHA nhưng rất thấp, chỉ có 0.1% nên chỉ có tác dụng làm thông thoáng lỗ chân lông với tẩy da chết hoá học ở mức rất rất thấp chứ không mang lại quá nhiều điểm khác biệt so với các toner khác. Được cái là nó dễ dùng và phù hợp với làn da của mình ở Việt Nam. Còn ở bên Mỹ thì mình vẫn trung thành với toner của Thayers với Kiehl’s thuiii

#7 HADALABO Gokujyun Super Hyaluronic Acid Lotion (mẹ mình mua bên Nhật nên cũng không nhớ giá huhu): Mình mua loại thân trắng sọc xanh lá cây dành cho da dầu. Cái này lúc đầu mình tưởng là dùng như toner nên mình cũng chỉ lau lên mặt rồi để khô thôi, về sau đi nghiên cứu mới biết các bạn còn hay dùng để làm lotion mask. Lotion mask là thấm vài miếng bông rồi đặt lên mặt khoảng 3 phút, sau đó bỏ các miếng bông ra rồi tap tap để sản phẩm thấm vào mặt. Mình rất thích dùng lọ này để làm lotion mask, chứ còn sử dụng như toner thì mình thấy hơi phí mà lại không có tác dụng gì hức

#8 NATURIE Skin Conditioner (Full size 11.49$): Sản phẩm này của Nhật nhưng mình mua từ hồi ở bên Mỹ qua amazon. Mình mua vì hồi đó cũng tập tành thử lotion mask. Lọ này rẻ mà được hẳn 500ml nên nếu ai muốn thử thì có thể mua, mình thấy tác dụng không kém gì Hada Labo mà còn thoải mái hơn cho những bạn da dầu vì nó rất lỏng luôn ý. Mình mua dùng mấy tháng mới hết (mà dùng cả sáng lẫn chiều), chứ như lọ Hada Labo kia hình như chỉ được một tháng là không còn giọt nào huhu

#9 TIMELESS 20% Vitamin C Plus E Ferulic Acid Serum (Full size 16.09$): Công cuộc trị thâm nào mà lại không có Vitamin C nhỉ? Mình dùng lọ này là lọ thứ ba rồii, nó đúng là có giảm thâm của mình đi thật, nhưng phải dùng chăm thì mới có tác dụng. Hơn nữa mỗi lọ này thì oxi hoá rất nhanh nên về cuối thường mình không dùng được nữa do nó không còn tác dụng vì đã bay hơi hết các chất có lợi cho da. Và để order cũng mất thời gian vì khi mình order họ mới tiến hành đóng gói sản phẩm. Nói chung với thời tiết như ở VN chắc phải cất lọ này vào tủ lạnh, khi nào dùng thì mang ra chứ không thì chịu, mình mang về để ngoài mấy hôm là hỏng luôn.

#10 KIEHL’S Clearly Corrective Dark Spot Solution (Lọ 1.0 fl oz là 49.50$): Đây là sản phẩm trị thâm đình đám của Kiehl’s và đúng là nó có tác dụng chỉ sau một thời gian rất ngắn luôn ấy. Hơn nữa nó cũng không bay hơi một cách không thể trở tay nổi như lọ Timeless nên tính ra mua cái này vẫn kinh tế chán hehe Mình thấy tác dụng tức thì khi sử dụng sản phẩm và rất thích. Tuy nhiên chắc do số xui nên mình vớ phải lọ có packaging cực lởm. Mình dùng ở Mỹ thì không sao, lúc mang về VN thì lấy ra đã đổ mất một nửa lọ – kiểm tra ra mới biết là cái nắp của cái lọ mình mua nó không thể đóng chặt được?? Lần sau đi mua chắc phải kiểm tra thật kĩ huhu, buồn thiu L

#11 BELIEF Hungarian Water Essence (Full size 42$): Huhu mình được tặng lọ mini size này trong một cái set mua ở Sephora, và nói thật là dùng siêu siêu thích!! Lúc đi xem giá full size thấy cũng hơi chát nhưng thích như thế thì có khi phải đầu tư! Essence này cấp ẩm và giữ ấm rất tốt, bôi lên mặt rất mướt mà không tạo cảm giác nhờn dính. Belief thì vốn nổi với lọ dưỡng ẩm Aqua Bomb rồi nhưng mình nghĩ cái này còn thích hơn ý huhu

#12 KIEHL’S Daily Reviving Concentrate (Lọ 1.0 fl oz là 46$): Huhu mình siêu thích dầu này của Kiehl’s, đặc biệt là để dùng vào buổi sáng. Lọ dầu này có một mùi citrus rất đặc trưng, khi thoa lên mặt có cảm giá kiểu relaxing vô cùng ấy, tỉnh luôn cả người! Dầu này giúp cho da mặt sáng hơn, make up apply được dễ dàng hơn, và ngay cả khi không dung make up thì da mình cũng có cảm giác đàn hồi rất thích và rất vibrant ý keke

#13 KIEHL’S Midnight Recovery Concentrate (Lọ 1.0 fl oz là 46$): Mình mua chung dầu này với dầu Daily Reviving Concentrate vì thấy bảo dung dầu này vào buổi tối còn dầu kia vào buổi sáng. Theo mình thì cái này lại không có tác dụng gì đặc biệt lên da như Daily Reviving và mình dùng cũng không thích lắm huhu Dù nó cũng đắt ýyyyyy oigioioi Dù sao cũng đã chăm chỉ dùng hết 😀

#14 KIEHL’S Rare Earth Deep Pore Cleansing Masque (Lọ 5.0 fl oz là 30$): Đây là một trong những mặt nạ nổi tiếng nhất của Kiehl’s về tẩy sạch những vết bẩn trong lỗ chân lông cũng như bã nhờn trên mặt. Mình dùng đúng là có cảm giác rất sạch, rất thông thoáng. 30$ thì không phải là quá cao cho một lọ với rất nhiều sản phẩm và có thể dùng đến 8,9 tháng. Mình thấy mọi người mà đang tìm kiếm các sản phẩm mask kiểu đất sét thì có thể nghía qua em ý hihu Từ ngày về VN mình còn dùng em ý chăm hơn do ở VN bẩn hơn ở bên kia rất nhiều huhu

#15 KIEHL’S Turmeric & Cranberry Seed Energizing Radiance Masque (Lọ 2.5 fl oz là 32$): Mình cực thích mask này của Kiehl’s vì sau khi sử dụng không những da mặt sạch hơn, mà còn sáng hơn rất nhiều. Texture của loại mặt nạ này cũng là kiểu đất sét nhưng có thêm hạt cranberry ở trong và khi rửa có thể dùng những hạt này để scrub da mặt rất nhẹ nhàng. Tuy lọ này mình mua nhỏ hơn lọ Rare Earth kia nhưng khi dùng mình chỉ tập trung vào một số phần nhất định chứ không dùng cả mặt như mặt nạ Rare Earth nên tính ra cũng không quá tốn, mình cũng phải dùng được tầm 6,7 tháng ý 😀

#16 KIEHL’S Cilantro and Orange Extract Pollutant Defending Mask (Lọ 2.5 fl oz là 32$): Đây là mặt nạ ngủ yêu thích của mình, mình đặc biệt hay dùng vào đợt mùa đông ở bên Mỹ do thời tiết bên đấy cực kì khô, phải dùng mặt nạ ngủ thì may ra mới cứu vớt được. Mình rất thích mặt nạ này, vì sau khi dung, sang dậy da rất mướt mà lại còn sáng hơn nữa. Lúc đắp lên cũng rất mát kiểu relaxing vô cùng ýyy, dung cũng lâu vì mỗi lần dùng chỉ cần một lớp rất mỏng thôi ấy. Nhưng mình nghĩ mặt nạ này cũng không thích hợp cho thời tiết nóng ẩm của VN đâu huhu

#17 DR.G Bringtening Up Sun SPF 42 PA +++ (Bạn mình mua cho mình ở Hàn là 30000won): Lúc mình sang Hàn chơi thì cũng phải đi kiếm ngay em ý vì mình cực kì cực kì cực kì thích kem chống nắng này luôn! My holy grail!! Kiểu texture của em ý rất sệt, không hề runny một tẹo nào, có một màu hồng nhạt, thoa lên da không những thấm nhanh mà còn giúp da đều màu hơn nữa ý và kiềm dầu cũng cực tốt luôn. Bạn mình khen là đây là kem chống nắng siêu được yêu thích ở Hàn Quốc nên mua mang sang Mỹ tặng mình và mình fell in loveeee. Cực kì cực kì recommend luôn ý ạ T^T Nhưng bên Hàn hãng này cũng ra thêm nhiều dòng nên mình cũng không rõ lắm…chỉ biết là cái này là 30000won nhưng mình mua cả một loại khác là SPF 55 thì chỉ có 20000won thôi (vì giảm giá), nên cũng không rõ giá cả thật sự là sao…. Hơi đắt một chút so với một lọ kem chống nắng nhưng cực đáng tiền ạ!!

Còn xung quanh là lọ Moroccan oil loại travel size 15$ mua ở Sephora mà mình dung thấy cũng bình thường, không bằng vài lọ dầu dưỡng khác của mình hihi, và lọ dưỡng tóc Mise En Scene Perfect Repair mua ở Hàn, dùng cũng oke mà rẻ nữa hihi. Và cuối cùng là lọ Body Conditioner của Lush mà mình được tặng đợt sinh nhật, theo một set có cả sữa tắm, bath bom các kiểu, dùng cũng thích lắmm.