[Review] The Hunger Artist by Franz Kafka

A Hunger for Approval

 photo tumblr_m4zv83s36M1qghyauo1_500.jpg

“The Hunger Artist” by Franz Kafka describes the life of a man who is a hunger artist, which means he doesn’t eat in order to perform to all the people that come and watch him fast. They can watch him fast for days and days and days as a form of entertainment and the hunger artist is the performer of the show. The story gives the readers a sense of how long the main protagonist can devote himself to his own form of art – fasting and of how the world reacts to him. The questions of who we are to decide what a person is capable of doing, who we are to determine whether one’s artwork is acceptable or not and who we are to create all these categories have been raised repeatedly over the course of the story. There seems to be this refusal to view someone whose art does not fit in certain category as fully flushed out human with their own passions, desires and lives. But is a society that dehumanizes their own people just because they are different is a society that we want to live in?

The world of “The Hunger Artist” is presented by a limited narrator who tells the story from the view of the protagonist revealing his thoughts and relating everything that happens in the story to his own perspective. Kafka’s intension is to show the readers the feelings inside the hunger artists, of what it is like to be kept in a cage, to be taken advantage of from society and then eventually to have sacrificed his entire life for the work of art. Kafka has put everything on the line where we as readers cannot really tell if the hunger artist is doing this for the art that he has been pursuing or he is just merely obsessed with fasting as a rebellion to the world.

The hunger artist’s art consists of starving himself day after day in front of an audience because at one time “everybody want[s] to see him at least once a day” (Kafka 327). First, it would be misleading that the hunger artist might do this just for the money and for the fame due to the fact that people seem to be interested in the performance at the time; however, we find out later on that it is not the case. The hunger artist is a round and static character because from the beginning until the very end, he has never changed his view on the art that he has been creating; and even though he seems to have a lot of thoughts on his artwork, it is mainly for how many more days he can fast: “He had held out for a long time, an illimitably long time; why stop now, when he was in his best fating form, or rather, not yet quite in his best fasting form?” (Kafka 329).

He is an artist, at least in his own eyes, and fasting is his form of art that he wants to show to the world around him. Nevertheless, by starving himself, he is destroying his body and his ability to create more artwork out of his body; thus, it is gradually taking him away from the chance of seeing his own product. Kafka seems to indicate that the hunger artist knows that death is waiting for him at the end if he continues to starve himself “Are you still fasting?”, but once again, he answers with no hesitation “Because I have to fast, I can’t help it” (334). The hunger artist fasts because there is no food he likes and he is doing this because he is dissatisfied with the world and is not happy with the food that he can eat. Therefore, his reaction is to act this way and he cannot choose to act any other way because this is who he is as a person. Many artists create art out of the deep desire that they have to create it and they are consistently productive over long period of their life. It can be seen that the hunger artist is one of those artists, somebody who is very much concerned, perhaps consumed by the production of his own art.

The society in “The Hunger Artist” has put the hunger artist in a cage, indicating that there are certain characters and role that he is expected to play so that he can pursue the desire to produce art. However, it seems like not only he has troubles finding roles that he can “play”, he meets obstacles when he tries to create them for himself. Kafka has set a set of minor characters – “permanent watchers” (328) in shaping readers’ interpretations and attitudes toward the hunger artist, especially to contrast between the doubts from the society and the artist’s honesty. The task of these watchers is “to watch the hunger artist day and night, there of them at a time, in case he should have some secret recourse to nourishment” (Kafka 328) and the hunger artist enjoys having these watchers around because he can show them “the honor of his profession” (Kafka 328) and that he is dedicated to his artwork more than anyone out there. However, there are still some watchers tend to be “very lax” with the idea that they can “give the hunger artist the chance of a little refreshment” (Kafka 328). Nothing seems to make the hunger artist more annoyed than these watchers because they pity him and his work of art and they think that they are doing him a favor by letting him have something to eat every once in a while.

It is certainly difficult for the hunger artist to live in a world where there is no one that can understand his needs to produce art because they have this mind set of cheatings – “the world was cheating him of his reward” (Kafka 334). It is the practice of assuming someone to be something that they are not, without questioning any other possibility. It takes away the foundation of an artist like his feeling, his belief, and his desire and treats those like a costume of money and fame. A step beyond that is being abandoned by his audience who goes “streaming past him to other more favored attractions (Kafka 331) and not being accepted by the larger society because “there was not comfort for those living in the present” (Kafka 331) to watch the hunger artist; therefore, it dehumanizes the hunger artist and it feeds this idea that the artist is an outsider, no more than an outdated form of entertainment.

So, at some point, when there is deliberate lack of inclusion becomes exclusion. In “A Hunger Artist,” the hunger artist’s troubled relationship with his spectators suggests that the artist exists apart from society and must therefore be misunderstood. The belief exists in the society seems to be that the hunger artist just does not belong or that he only belongs in a very small role. But if that is all society was being shown, this belief can cross over to everyone’s daily life by their subconscious biases and perceptions since “for the elders he was often just a joke that happened to be in fashion” (Kafka 327). Nobody ever takes the hunger artist and his artwork seriously. When it is rare to see someone like the hunger artist, it suggests that the hunger artist is not important and it creates the bias that the hunger artist is not worthy to be in any community.

The whole story by Kafka is presented through the lenses of the hunger artist, someone who is constantly looking out to the real world while being kept in a cage. This particular setting makes the readers wonder whether it is worth it to lock one’s self for the sake of performing art and how terrible it is for the hunger artist to be nothing but a specie for other people to look at. The suffering of a desperate soul is what he can symbolize the best. He is both the artist and the masterpiece and he devotes himself to what seems to him the heart of his existence, fasting in a cage in front of an apathetic society. Once again, Kafka shows that the artwork of the hunger artist is nothing more than an animal in a circus and he is nothing but a form of entertainment as shown by “when the public came thronging out in the intervals to see the animals, they could hardly avoid passing the hunger artist’s cage and stopping there for a moment” (332). The fact that even though the audience finds other things more interesting to them than the starvation of a person, the hunger artist does not simply adapt and change; thus, this raises a question of whether the artist is doing all of this for the acceptance of the society or he is just living his life of creating his own art. With that being stated, Kafka wants us to understand that the hunger artist only wants approval from the art work that he is creating and that he is “too fanatically devoted to fasting” (332). He is indeed a master in the art of fasting. All he is longing his whole life for is some recognition, a fickle attention or just one brief glance of a stranger passing by him. A sign acknowledging his existence and his work of art; nevertheless, nobody seems to be curious enough in wanting to know more about his art and it eventually breaks the hunger artist “and that was the reason why the hunger artist, who had of course been looking forward to these visiting hours as the main achievement of his life, began instead to shrink from them” (Kafka 332).

So, if the hunger artist is a symbolic representation of the art, the reality of being an artist and the desire to perform this form of art to an audience, then it seems like he does not only want approval from the audience but also from himself. Over the course of the story, readers are shown repeatedly by the author that the hunger artist is never satisfied with his art work. Kafka indicates that “it was not perhaps mere fasting that had brought him to such skeleton thinness” but “it was dissatisfaction with himself that had worn him down” (329). The hunger artist has always been asking himself of all “the fame he would get for fasting longer” and for being “the record hunger artist of all time” (Kafka 329). It becomes an obsession that he must fast more and more to pass what he has already accomplished and to “[beat] his own record by a performance beyond human imagination” (Kafka 330). In the hunger artist’s case, being an artist means cutting oneself off from the world, a conclusion reflected in the hunger artist’s conscious choice to sequester himself in a cage. The cage where the hunger artist spends most of his life is not really what separates him from the world but it is his continuous desire to prove himself, and the hope to be accepted by the society that keeps him from reality. This physical separation of hunger artist and spectator mirrors the spiritual separation of the individual artistic ego and public will. The further the hunger artist goes in pursuit of perfection, as he does in the circus, the further away he moves from the understanding of the people for whom he performs.

It is the battle outside and inside of the hunger artist to fight against an ignorant world that is “cheating him of his reward” (Kafka 334) and how to effectively create change, which sadly the hunger artist fails miserably. This gap in mindset leads to a critical gap in understanding. Set apart from others, only the hunger artist realizes the importance of his ambitions and accomplishments, and only he knows that he is not cheating, but there is no approval of that. A large part that creates this tragedy for the hunger artist is that people do not understand the importance of his art work and that he is so concerned with himself that he cannot enjoy his own masterpiece. After all, it is a matter of if we are able to put the artists and their work to cherish without twisting or changing anything about them. And if every artist is given a cage where he can be in, “not even to miss his freedom” (Kafka 334), will they be able to overcome their own obsession of wanting recognition and approval from society?

Works Cited

Kafka, Franz. “A Hunger Artist”. The Norton Introduction to Literature Portable Eleventh Edition, edited by Kelly Mays, W.W. Norton & Company, 2013, pp. 327-334.


Chiếc hộp nhỏ của em #6

Hôm nay là một ngày đặc biệt nên mình quyết định phải viết một chút gì đó để ghi nhớ. Sáng tỉnh giấc nhận được email của giáo sư dạy mình một vài lớp English trước đó, bảo rằng thầy đang làm một dự án nghiên cứu có liên qua đến ngành Linguistics (là ngành mình đang theo học) và muốn mình trở thành trợ lí (Research Assitant) cho thầy. Vào giây phút mình nhận được đề nghị ấy, mình bỗng cảm thấy không thật. Mình không phải là một người quá xuất sắc, cũng không phải là học sinh ưu tú nhất của thầy, nhưng thầy từ trước đến giờ luôn dành cho mình quá nhiều sự chiếu cố và quan tâm. Đôi lúc mình cảm thấy bản thân quá may mắn, khi mà mình cũng chỉ cố gắng như bao người, nhưng lại luôn được ưu ái một cách kì lạ.

Mình có kể cho vài người kế hoạch sau tốt nghiệp của mình, rằng mình muốn học lên PhD để nghiên cứu sâu hơn, cũng để có cơ hội hoàn thiện bản thân hơn; và được làm trợ lí cho một dự án như thế này sẽ giúp mình trau dồi rất nhiều kinh nghiệm và tạo cho mình một không gian làm việc chuyên nghiệp hơn là công việc bây giờ mình đang làm. Vậy nên, vẫn là phải cảm ơn thầy vì đã luôn giúp đỡ và thấu hiểu cho đam mê của mình.

Hôm nọ mình có nói chuyện với Lâm, mình bảo là mình không hiểu sao Nguyên không được nhận làm Resident Assitant (Quản lí sinh viên sống trong kí túc) trong khi so với mình thì con bé chẳng thua kém gì, có khi còn nhỉnh hơn vì nó lúc nào cũng rất vui vẻ nhiệt huyết. Lâm mới bảo rằng mình có đầy đủ tố chất của công việc này, vì mình là một người khiến cho người khác cảm thấy thoải mái đủ để chia sẻ nhưng vẫn có trách nhiệm với việc tuân thủ luật lệ xung quanh. Mình thì lại nghĩ khác, có thể mình rất có trách nhiệm với công việc này, nhưng mình lại là một đứa rất thích ở một mình. Mình thích có quá nhiều không gian riêng, và việc phải bao bọc xung quanh bản thân với hàng trăm người khiến mình mệt mỏi. Nhưng công việc này mang lại cho mình một môi trường sống thân thiện và rất nhiều phúc lợi đặc biệt, nên dù mình thấy bản thân không hợp thì mình vẫn sẽ làm. Thế mới biết, đôi khi công việc chỉ cần phù hợp ở một mức độ nào đó thôi, còn đâu bản thân mình vẫn cần kiếm tiền mà. Thực tế đôi khi vẫn thật buồn, ha?

Lại tiếp tục câu chuyện với Lâm. Lâm bảo mình là hình mẫu nó muốn hướng tới, là một người có tính cách khiến nó ngưỡng mộ. Trước khi nó nói điều này với mình, mình chẳng bao giờ nghĩ mình có thể là một ai đó khiến người khác dõi theo. Kiểu như là, ai mà lại muốn làm mình cơ chứ? Một con nhóc lúc nào cũng lo lắng đủ thứ chuyện không đâu, lại còn sợ thay đổi. Nhưng thế rồi mình lại nghĩ, thực ra con người ta không cần phải có khả năng thay đổi thế giới để được người khác ngưỡng mộ, đôi khi chỉ cần là chính mình cũng đủ rồi, nhỉ?

Hôm qua mình có ngồi nói chuyện với anh, bảo rằng mình lại sắp phải chuyển mình. Cứ vào thời điểm mà một nơi trở thành “comfort zone” của mình, thì y như rằng mình sẽ phải đi một nơi khác. Với một đứa sợ mọi thứ có liên hệ với từ “thay đổi” như mình, mỗi quyết định lớn trong đời đều chứa đựng vô cùng nhiều dằn vặt và lo âu. Anh bảo rằng, mình vẫn có anh luôn ủng hộ mọi quyết định của mình. Nhưng cái mình sợ đó chính là mất đi rất nhiều điều mình đã gây dựng trong từng ấy năm sống ở thành phố này, những mối quan hệ, những sự thân thuộc khó cưỡng, và cả cảm giác được nhìn thấy bản thân đã thay đổi thế nào trong khoảng thời gian mình ở đây. Dù kì thực mình cũng còn nhiều thời gian, nhưng sự chia ly thực ra đến trong gang tấc mà. Không biết rồi sau này sẽ đi đâu, có còn có cơ hội để gặp lại những người ở nơi này không? Rồi anh lại cười, nói mình hâm quá, vì mình sẽ đi đến một nơi mới, gặp được những con người mới và học được thêm nhiều điều mới, rồi mình sẽ lại vui, sẽ lại sợ hãi vu vơ nếu phải thay đổi. Thay đổi là tất yếu, mình chỉ cần phải tập làm quen với nó nhiều hơn thôi. Và mình vẫn đang cố gắng đây. Với cả, mình vẫn còn có anh mà.

Chắng biết nữa.


Ngày chủ nhật cuối cùng trước khi đi học, và mình thì như mình của nhiều năm trước, lại cuộn tròn trong chăn ấm, tận hưởng những phút giây yên lặng hiếm hoi. Suốt hai tuần vừa, mình không có lấy chút thời gian một mình, bởi lẽ phải đi tập huấn cho một công việc mà kĩ năng giao tiếp là trọng yếu; thêm nữa phải gặp lại mọi người, phải vui cười hớn hở, phải làm quen, phải giả bộ rằng mình có thật nhiều năng lượng mỗi ngày. Mình là một người không thể ở trong đám đông quá lâu, mình cần quá nhiều thời gian riêng dành cho bản thân, để mình lại tiếp tục có thể là mình tự tin nhất.


Thế nhưng, đôi khi việc ở một mình lại vô cùng khó. Cảm giác khoá mình trong căn phòng trống, bật vài bài nhạc của Vũ, rồi tự ru mình vào giấc ngủ chập chờn là một trong những điều mình thích nhất. Đôi lúc mình tự hỏi, làm thế nào để sống như thế mãi mãi? Mùa hè vừa rồi, điều mình nhớ nhất về nước Mỹ đó chính là cảm giác được ở một mình, được làm mọi thứ mình thích mà không sợ bị ai phán xét.


Hôm nay mình rất mệt, vì mấy ngày trước lúc nào cũng phải đi làm, phải đi gặp mọi người, phải trở về là cô gái phải lo toan đủ thứ cho người khác. Hôm nay chỉ muốn được trở về là đứa trẻ thích làm theo ý mình, nhưng mọi chuyện đâu đơn giản như vậy. Trách nhiệm của công việc thì vẫn ở trên vai, trách nhiệm làm một người gắn kết mọi người khác đâu thể biến mất, trách nhiệm phải gạt bỏ những khó chịu không tên ra khỏi bộ não vốn đã trần đầy những nghi kị xấu xí của mình. Hôm qua mình có thời gian tiếp xúc với một người mà mình biết tất cả mọi người xung quanh đều không có ấn tượng tốt. Mình sợ hãi khi nhận ra rằng dù mình có cố gắng bào chữa cho người đó bao nhiêu lần trong đầu đi chăng nữa, mình vẫn bị ảnh hưởng bởi những nhận xét của người khác. Mình cũng chợt nhận ra đối với người mình yêu thương mình thiên vị nhiều như thế nào. Chỉ là đôi lúc mọi người không đủ tinh tế để nhận ra, mà mình lại quá tự cao để họ biết.


Từ ngày sang đây mới gọi cho mẹ được một lần, cảm thấy nhớ mẹ nhưng chẳng biết phải làm sao, cái quỹ thời gian nhỏ bé của mình và hiện thực về việc lệch múi giờ khiến câu chuyện gọi điện sao mà khó khăn quá.


#Empty 1- Những sản phẩm đã dùng hết trong thời gian về Việt Nam

 photo IMG_7492_1.jpg

Huhu hôm nay soạn đồ để đi Mỹ mới nhận ra hè này ngốn rất nhiều các sản phẩm dưỡng da. Kiểu như ở bên kia da mình khô hơn và cũng dễ chiều hơn nên không hay thử các sản phẩm mới, mà về đây phải thay đổi không biết bao nhiêu kiểu sản phẩm mà vẫn không ưng ý. Chợt nhận ra có quá nhiều sản phẩm đã dùng hết và mình cũng có review của mình với các em ý, nên post lên cho mọi người cùng tham khảo. Đồ mình dùng dù là Nhật Hàn hay Mỹ đều được mình mua ở các nước ấy nên mình không biết nếu order giá tiền thế nào ạ, nên chỉ để đúng giá mình mua thui nghenn.

Da của mình là da dầu khi ở Việt Bam và hỗn hợp thiên dầu khi ở Mỹ, da không còn mụn lớn nhưng vẫn có nhiều mụn ẩn, có thâm và vài vết sẹo do mình hay bị nhiễm trùng hồi trước. Nói chung từ khi làm skincare intense thì da mình cũng tử tế hơn năm trước rất nhiều, nên hi vọng cái #empty này sẽ giúp đỡ các bạn phần nào hihi J.

Mình sẽ review theo thứ tự từ ngoài vào trong nhéeee

#1 KIEHL’S Clearly Corrective White Purifying Foaming Cleanser (Full size 27$): Dòng Clearly Corrective White này mình cũng từng thử cả toner rồi nên cũng có cái nhìn tổng quát. Sữa rửa mặt này thì rửa sạch, nhưng hơi khô, mỗi lần rửa xong cảm thấy mặt rất mịn haha. Mình thường thích dùng vào buổi sáng để loại bỏ hết bã nhờn trong đêm (vì buổi sáng mình không dùng máy rửa mặt nên thường thích sữa rửa mặt tạo cảm giác cực kì sạch ý).

#2 BANILA CO Clean It Zero (Full size 18000won): Mình cục kì không thích sản phẩm sáp tẩy trang này vì mình thấy tẩy trang không hề sạch và không tạo cảm giác thoải mái khi sử dụng. Hơn nữa dùng hết rất nhanh, mình mua từ hồi đi Hàn là cuối tháng 6 mà đến cuối tháng 7 đã hết sạch, có nghĩa là chỉ dùng được 1 tháng? Hơn nữa vì không sạch nên sau đó mình lại phải sử dụng rất nhiều micellar water để tẩy cho sạch. Mình thấy so với giá tiền bỏ ra thì sản phẩm này quá tệ! Với cả chắc mình cũng thích tẩy trang bằng dầu hơn, mình hay dùng dầu tẩy trang của N7, cực kì tốt mà giá cả rất iu thương ạ!!

#3 ESTEE LAUDER Take It Away Makeup Remover Lotion (Full size 30$): Một sản phẩm khác mà mình thấy tẩy trang không hề sạch! Nhưng cảm giác sau khi sử dụng sản phẩm này thì rất thích vì nó làm da mình ẩm và mướt, nhưng mình vẫn thấy không xứng đáng với số tiền bỏ ra khi mà nó không làm được như những gì nó đề cập.

#4 GARNIER Micellar Cleansing Water (Full size 8.99$): Một trong những micellar water yêu thích của mình. Sau khi tẩy trang, rửa mặt rồi thì mình sẽ dùng bông thấm micellar water để xoa nhẹ lên mặt, lấy hết những chỗ make up hay bụi bẩn còn sót lại. Thường thì nếu dùng dầu tẩy trang, bước này sẽ không quá mất thời gian, nhưng từ hồi mình sử dụng sáp tẩy trang của Banila thì cái này lại cực quan trọng vì cái kia tẩy không sạch huhu Micellar water của Garnier rẻ mà lại được nhiều sản phẩm, theo mình rất phù hợp để add thêm vào công cuộc làm sạch mặt của các bạn haha Cái này theo mình cũng là dupe của Beauty Water của Son&Park đó nghe!!

#5 SON&PARK Beauty Water (Full size 25000won): Mua sản phẩm này ở Hàn thì rẻ hơn ở Sephora Mỹ kha khá, mà lại còn được tặng một lọ travel size 60ml xinh xinh như trong hình mà mình đã dùng hết. Beauty Water này cũng là một sản phẩm sử dụng sau bước rửa mặt và trước bước toner, mình cảm thấy nó tạo một cảm giác soothing rất đặc biệt cho da và cũng loại bỏ được những bụi bẩn cũng như mỹ phẩm còn sót lại. Theo mình thì dù có hơi đắt một tí nhưng rất đáng đồng tiền hihi

#6 COSRX AHA/BHA Clearifying Treatment Toner (Full size 11000won): Sản phẩm này của Cosrx có AHA/BHA nhưng rất thấp, chỉ có 0.1% nên chỉ có tác dụng làm thông thoáng lỗ chân lông với tẩy da chết hoá học ở mức rất rất thấp chứ không mang lại quá nhiều điểm khác biệt so với các toner khác. Được cái là nó dễ dùng và phù hợp với làn da của mình ở Việt Nam. Còn ở bên Mỹ thì mình vẫn trung thành với toner của Thayers với Kiehl’s thuiii

#7 HADALABO Gokujyun Super Hyaluronic Acid Lotion (mẹ mình mua bên Nhật nên cũng không nhớ giá huhu): Mình mua loại thân trắng sọc xanh lá cây dành cho da dầu. Cái này lúc đầu mình tưởng là dùng như toner nên mình cũng chỉ lau lên mặt rồi để khô thôi, về sau đi nghiên cứu mới biết các bạn còn hay dùng để làm lotion mask. Lotion mask là thấm vài miếng bông rồi đặt lên mặt khoảng 3 phút, sau đó bỏ các miếng bông ra rồi tap tap để sản phẩm thấm vào mặt. Mình rất thích dùng lọ này để làm lotion mask, chứ còn sử dụng như toner thì mình thấy hơi phí mà lại không có tác dụng gì hức

#8 NATURIE Skin Conditioner (Full size 11.49$): Sản phẩm này của Nhật nhưng mình mua từ hồi ở bên Mỹ qua amazon. Mình mua vì hồi đó cũng tập tành thử lotion mask. Lọ này rẻ mà được hẳn 500ml nên nếu ai muốn thử thì có thể mua, mình thấy tác dụng không kém gì Hada Labo mà còn thoải mái hơn cho những bạn da dầu vì nó rất lỏng luôn ý. Mình mua dùng mấy tháng mới hết (mà dùng cả sáng lẫn chiều), chứ như lọ Hada Labo kia hình như chỉ được một tháng là không còn giọt nào huhu

#9 TIMELESS 20% Vitamin C Plus E Ferulic Acid Serum (Full size 16.09$): Công cuộc trị thâm nào mà lại không có Vitamin C nhỉ? Mình dùng lọ này là lọ thứ ba rồii, nó đúng là có giảm thâm của mình đi thật, nhưng phải dùng chăm thì mới có tác dụng. Hơn nữa mỗi lọ này thì oxi hoá rất nhanh nên về cuối thường mình không dùng được nữa do nó không còn tác dụng vì đã bay hơi hết các chất có lợi cho da. Và để order cũng mất thời gian vì khi mình order họ mới tiến hành đóng gói sản phẩm. Nói chung với thời tiết như ở VN chắc phải cất lọ này vào tủ lạnh, khi nào dùng thì mang ra chứ không thì chịu, mình mang về để ngoài mấy hôm là hỏng luôn.

#10 KIEHL’S Clearly Corrective Dark Spot Solution (Lọ 1.0 fl oz là 49.50$): Đây là sản phẩm trị thâm đình đám của Kiehl’s và đúng là nó có tác dụng chỉ sau một thời gian rất ngắn luôn ấy. Hơn nữa nó cũng không bay hơi một cách không thể trở tay nổi như lọ Timeless nên tính ra mua cái này vẫn kinh tế chán hehe Mình thấy tác dụng tức thì khi sử dụng sản phẩm và rất thích. Tuy nhiên chắc do số xui nên mình vớ phải lọ có packaging cực lởm. Mình dùng ở Mỹ thì không sao, lúc mang về VN thì lấy ra đã đổ mất một nửa lọ – kiểm tra ra mới biết là cái nắp của cái lọ mình mua nó không thể đóng chặt được?? Lần sau đi mua chắc phải kiểm tra thật kĩ huhu, buồn thiu L

#11 BELIEF Hungarian Water Essence (Full size 42$): Huhu mình được tặng lọ mini size này trong một cái set mua ở Sephora, và nói thật là dùng siêu siêu thích!! Lúc đi xem giá full size thấy cũng hơi chát nhưng thích như thế thì có khi phải đầu tư! Essence này cấp ẩm và giữ ấm rất tốt, bôi lên mặt rất mướt mà không tạo cảm giác nhờn dính. Belief thì vốn nổi với lọ dưỡng ẩm Aqua Bomb rồi nhưng mình nghĩ cái này còn thích hơn ý huhu

#12 KIEHL’S Daily Reviving Concentrate (Lọ 1.0 fl oz là 46$): Huhu mình siêu thích dầu này của Kiehl’s, đặc biệt là để dùng vào buổi sáng. Lọ dầu này có một mùi citrus rất đặc trưng, khi thoa lên mặt có cảm giá kiểu relaxing vô cùng ấy, tỉnh luôn cả người! Dầu này giúp cho da mặt sáng hơn, make up apply được dễ dàng hơn, và ngay cả khi không dung make up thì da mình cũng có cảm giác đàn hồi rất thích và rất vibrant ý keke

#13 KIEHL’S Midnight Recovery Concentrate (Lọ 1.0 fl oz là 46$): Mình mua chung dầu này với dầu Daily Reviving Concentrate vì thấy bảo dung dầu này vào buổi tối còn dầu kia vào buổi sáng. Theo mình thì cái này lại không có tác dụng gì đặc biệt lên da như Daily Reviving và mình dùng cũng không thích lắm huhu Dù nó cũng đắt ýyyyyy oigioioi Dù sao cũng đã chăm chỉ dùng hết 😀

#14 KIEHL’S Rare Earth Deep Pore Cleansing Masque (Lọ 5.0 fl oz là 30$): Đây là một trong những mặt nạ nổi tiếng nhất của Kiehl’s về tẩy sạch những vết bẩn trong lỗ chân lông cũng như bã nhờn trên mặt. Mình dùng đúng là có cảm giác rất sạch, rất thông thoáng. 30$ thì không phải là quá cao cho một lọ với rất nhiều sản phẩm và có thể dùng đến 8,9 tháng. Mình thấy mọi người mà đang tìm kiếm các sản phẩm mask kiểu đất sét thì có thể nghía qua em ý hihu Từ ngày về VN mình còn dùng em ý chăm hơn do ở VN bẩn hơn ở bên kia rất nhiều huhu

#15 KIEHL’S Turmeric & Cranberry Seed Energizing Radiance Masque (Lọ 2.5 fl oz là 32$): Mình cực thích mask này của Kiehl’s vì sau khi sử dụng không những da mặt sạch hơn, mà còn sáng hơn rất nhiều. Texture của loại mặt nạ này cũng là kiểu đất sét nhưng có thêm hạt cranberry ở trong và khi rửa có thể dùng những hạt này để scrub da mặt rất nhẹ nhàng. Tuy lọ này mình mua nhỏ hơn lọ Rare Earth kia nhưng khi dùng mình chỉ tập trung vào một số phần nhất định chứ không dùng cả mặt như mặt nạ Rare Earth nên tính ra cũng không quá tốn, mình cũng phải dùng được tầm 6,7 tháng ý 😀

#16 KIEHL’S Cilantro and Orange Extract Pollutant Defending Mask (Lọ 2.5 fl oz là 32$): Đây là mặt nạ ngủ yêu thích của mình, mình đặc biệt hay dùng vào đợt mùa đông ở bên Mỹ do thời tiết bên đấy cực kì khô, phải dùng mặt nạ ngủ thì may ra mới cứu vớt được. Mình rất thích mặt nạ này, vì sau khi dung, sang dậy da rất mướt mà lại còn sáng hơn nữa. Lúc đắp lên cũng rất mát kiểu relaxing vô cùng ýyy, dung cũng lâu vì mỗi lần dùng chỉ cần một lớp rất mỏng thôi ấy. Nhưng mình nghĩ mặt nạ này cũng không thích hợp cho thời tiết nóng ẩm của VN đâu huhu

#17 DR.G Bringtening Up Sun SPF 42 PA +++ (Bạn mình mua cho mình ở Hàn là 30000won): Lúc mình sang Hàn chơi thì cũng phải đi kiếm ngay em ý vì mình cực kì cực kì cực kì thích kem chống nắng này luôn! My holy grail!! Kiểu texture của em ý rất sệt, không hề runny một tẹo nào, có một màu hồng nhạt, thoa lên da không những thấm nhanh mà còn giúp da đều màu hơn nữa ý và kiềm dầu cũng cực tốt luôn. Bạn mình khen là đây là kem chống nắng siêu được yêu thích ở Hàn Quốc nên mua mang sang Mỹ tặng mình và mình fell in loveeee. Cực kì cực kì recommend luôn ý ạ T^T Nhưng bên Hàn hãng này cũng ra thêm nhiều dòng nên mình cũng không rõ lắm…chỉ biết là cái này là 30000won nhưng mình mua cả một loại khác là SPF 55 thì chỉ có 20000won thôi (vì giảm giá), nên cũng không rõ giá cả thật sự là sao…. Hơi đắt một chút so với một lọ kem chống nắng nhưng cực đáng tiền ạ!!

Còn xung quanh là lọ Moroccan oil loại travel size 15$ mua ở Sephora mà mình dung thấy cũng bình thường, không bằng vài lọ dầu dưỡng khác của mình hihi, và lọ dưỡng tóc Mise En Scene Perfect Repair mua ở Hàn, dùng cũng oke mà rẻ nữa hihi. Và cuối cùng là lọ Body Conditioner của Lush mà mình được tặng đợt sinh nhật, theo một set có cả sữa tắm, bath bom các kiểu, dùng cũng thích lắmm.

Phút ban đầu


Có những ngày chỉ muốn cuộn tròn trong chăn, tắt mọi hình thức liên lạc với thế giới, mở playlist “Anh” trên youtube lên, và nghe đi nghe lại những bài của anh Vũ. Nghe đến mức cảm thấy như anh đang hát cho mình chứ không phải bất cứ ai khác, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nhạc và tiếng hát thật dịu dàng.

Với mình, anh Vũ là một người rất đặc biệt, là giọng ca đã xoa dịu toàn bộ nỗi nhớ nhà lúc nào cũng chỉ chực bùng nổ trong mình. Mình vẫn nhớ lần đầu tiên mình biết đến anh là khi Linh gửi cho mình bài hát “Phút ban đầu”, bảo là đừng buồn nữa, nghe bài hát này đi để thấy cuộc đời vẫn còn nhiều tình cảm lắm. Và mình đã yêu từ giây phút ấy. Anh bảo rằng đó là bài hát duy nhất anh sáng tác trong lúc vui, và chính niềm vui nhỏ bé đấy của anh đã tiếp thêm cho mình động lực để thoát khỏi một trong những quãng thời gian đen tối nhất của cuộc đời.

Hôm nay mình rất mệt, rất đau đầu, rất muốn lại trở về cái đứa quay lưng lại với thế giới này, rất muốn được sống ích kỉ một chút, rất muốn khóc to một trận, rất muốn làm nhiều thứ mà lúc nào mình cũng phải bảo bản thân là không được làm. Lúc nào mình cũng nghĩ rằng mình không để ý quá nhiều đến tiểu tiết, cho đến khi từng thứ nhỏ bé ấy cứ chất đống trong đầu mình và mình chẳng có cách nào khiến cho bản thân thoải mái được. Cảm giác, nửa như thất vọng, nửa như biết trước, chẳng rõ nữa.

Nhiều lúc cảm thấy khó chịu, tức giận, mệt mỏi nhưng đến khóc to một trận cũng không thể. Cảm giác tự khóc tự dỗ bản thân mình nín thì cũng không vui vẻ gì, nên thôi, tốt nhất là không việc gì phải tự làm khổ mình thêm nữa. Có khi ước gì mình dễ nói ra những cảm xúc của mình một chút, thì chắc những gánh nặng trong lòng cũng bớt đi vài phần, nhưng mỗi lúc định nói một cái gì đó, thì người đối diện lại làm một điều gì đó khiến mình thấy những chia sẻ của mình sẽ mãi mãi không bao giờ được thấu hiểu.

Mình trước giờ đều sợ thế giới bên ngoài, vì cảm thấy ở đâu đâu cũng là những người chỉ chực phá hoại hạnh phúc nhỏ bé của mình. Đôi khi chỉ là một câu nói vô tình, một hành động vô ý thôi nhưng cũng đủ sức công phá và khiến trái tim bé nhỏ của mình cảm thấy như một sự phản bội. Trước giờ cái mình ghét nhất ở bản thân là mình không sao bày tỏ được suy nghĩ về những thứ làm mình buồn, làm mình khó chịu với một người khác. Mình lúc nào cũng muốn họ có cảm giác mình là con người đầy niềm vui, đầy những suy nghĩ tích cực, chứ không phải một đứa con gái đến việc cỏn con như thế mà cũng phiền lòng. Nhưng kì thực, mình cũng chỉ là con người, những thứ mình muốn rất đơn giản, có chăng là một ngày nào đó mình có thể nói hết ra những suy nghĩ trong lòng, chứ không phải chỉ biết cười và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn.

Mình biết mọi chuyện sẽ ổn chứ, mấy thứ cỏn con này sao đánh gục được mình. Nhưng mình cũng muốn được yếu đuối, được thể hiện một phần rất lớn của con người mình cho một người khác. Nhưng lời nói đến đầu môi rồi lại nuốt xuống, dặn lòng rằng mình đã trải qua nhiêu chuyện còn tệ hơn thế này mà cũng có nói cho ai đâu, thêm một lần chắc cũng chả sao. Ngày này qua tháng khác, mình đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không cho ai vào, cũng chẳng bước ra. Người đến người đi đều nói mình quá giấu mình, quá ngang bướng, nhưng nói ra rồi cũng để làm gì?

Nhiều khi mình nghĩ mình lúc nào cũng thể hiện ra ngoài là mình “ổn” nên người ta cũng tự cho rằng mình ổn thật. Thực ra chẳng trách được ai, chỉ có thể tự trách mình vì bản thân quá ôm đồm, lúc nào cũng sợ người khác nghĩ mình không làm được, có những lúc rất cần sự giúp đỡ lại không dám nói ra, chỉ sợ họ nghĩ mình yếu đuối. Có những lúc chỉ muốn gọi điện cho ai đó để kể chuyện mình rất stress, rất khó chịu, rất mệt mỏi rồi, nhưng đến khi gọi thì chỉ dám kể chuyện vui, những cái khó chịu lại nuốt xuống, nghĩ rằng để đến khi nào giải quyết được thì hẵng nói. Nhưng rồi lại nghĩ, mình có phải là không nói ra đâu, chỉ là có nói ra cũng không ai hiểu, vậy hà cớ gì phải cố gắng nữa?

Đôi lúc viết vào Kem Chan là thế, nhưng cũng chỉ nói chuyện mơ hồ, người đọc cũng không biết vấn đề rốt cuộc là sao, phải làm thế nào mới đúng. Có inbox hỏi mình cũng chỉ trả lời qua loa, bởi vì mình biết chẳng ai có thể giải quyết vấn đề cho mình được.
Mấy tuần nay không lúc nào mình không stress vì càng học lên cao càng khó, group members thì lúc nào cũng là những free-rider điển hình, người ngợm thì oặt ẹo, mất ngủ triền miên. Chuyện chẳng có gì nếu như việc mất ngủ đấy không xảy ra đúng vào mấy tuần thi cử, ngày nào mình cũng thức đến 3-4h sáng, nhìn vào mấy cái ánh điện trong phòng mà không biết phải làm gì cho đi ngủ nổi, nhưng nói ra thì ai hiểu? Ban ngày thì đơ đơ, đầu thì lúc nào cũng đau như búa bổ. Nói ra thì nghe giống drama queen nhưng quả thật là mình rất rất mệt. Hôm nay ngủ quên trễ hẹn với Lâm, đi xuống xin lỗi nó rối rít. Thằng bé chỉ hỏi đơn giản, hôm qua mấy giờ chị mới ngủ thế, dạo này ngủ trễ như vậy có làm sao không. Lúc ấy mình thấy tủi thân kinh khủng, cảm giác chẳng biết phải nói gì. Hoặc dạo này trời vẫn lạnh, đi trên trường gió thổi bay người, nhưng nếu mấy thằng nhỏ có đưa áo để mình mặc mình cũng không dám nhận, vì mình sợ bọn nó cũng lạnh. Nhiều lúc chỉ muốn được yếu đuối một chút thôi, nhưng yếu đuối để ai xem? Vậy nên cứ tự nhắc bản thân phải tiếp tục mạnh mẽ.

Nhưng nếu như không muốn mạnh mẽ thì phải làm sao?

Cũng không được.

Vì làm gì có cơ hội để yếu đuối đâu nào.

Gà là nhà. Nhà là Linh và gà.

Nhớ Linh quá, nhớ những buổi chiều ngồi đằng sau xe Linh lượn lờ từng ngóc ngách Hà Nội. Nhớ mỗi buổi sáng í ới nhắn tin trước cả tiếng thì may ra con bé mới đến đón mình đúng giờ. Nhớ có một người còn yêu chiều mình hơn cả người yêu, chỉ cần mình muốn thì chưa bao giờ từ chối bất kì một điều gì. Có thể cùng mình đi mọi nơi, ăn mọi thứ, nghe mọi câu chuyện trên trời dưới biển của mình mà không bao giờ xao nhãng. Là người cùng mình dành trọn một năm trời lang thang mọi góc sân, khoảng trời Hà Nội, là người mình đã từng nghĩ nếu như sau này không cưới được chồng cũng chẳng sao, chỉ cần vẫn có Linh trong đời là được.

Có những khi nghĩ lại mới cảm thấy cuộc gặp gỡ với Linh chính là định mệnh. Mãi sau này hai đứa vẫn nói về lần đầu tiên nói chuyện mà ngỡ như quen nhau mười năm ấy. Linh còn bảo, vì mình toả ra một ánh hào quang khiến con bé muốn lại gần làm quen, chứ bình thường nó nào có thích bắt chuyện với người lạ. Và với mình, Linh mang đến một cảm giác thân thuộc đến mức mình chỉ muốn ôm lấy và đem cất đi không cho ai động vào Linh của mình nữa. Con bé cứ hay hỏi, nếu như hôm đấy nó không làm quen trước, thì liệu có thân như bây giờ? Mình thì lúc nào cũng bảo, dù là trước hay sau thì bọn mình chính là sinh ra để dành cho nhau, thể nào cũng tìm được nhau mà thôi.

Với mình, Linh là một người vô cùng đặc biệt. Trước đến nay trong mọi mối quan hệ, mình lúc nào cũng là người quan tâm chăm sóc người khác, lúc nào cũng là người đáp ứng mọi yêu cầu của đứa còn lại; và mình hoàn toàn vui vẻ với điều đó, vì mình thích làm như vậy với người mình yêu thương. Nhưng Linh tạo cho mình cảm giác mình có thể là một con mèo nhỏ lúc nào cũng vòi vĩnh chó con của mình cho mình ăn, đưa mình đi chơi, cầm đồ hộ mình hay an ủi mình mọi lúc. Với mình, Hà Nội quan trọng, một phần lớn là do mình biết mình sẽ luôn có Linh ở đó chờ mình và yêu thương mình. Hà Nội của mình là nhà, và nhà thì nhất định phải có Linh.

Đôi lúc hai đứa thường hay bảo nhau, sau này cần gì lấy chồng, chỉ cần có căn hộ xinh xắn với hai phòng ngủ rồi hai đứa hùn vốn mở một tiệm gà rán đặt tên là “Gà vòng quanh thế giới” là được. Rồi mình sẽ nuôi một con mèo, Linh sẽ nuôi một con chó; mình thì ngày ngày đọc sách viết truyện còn con bé thì sẽ theo đuổi sự nghiệp fangirl không hồi kết. Linh là người bên ngoài nhìn có vẻ cứng rắn nhưng thực ra nội tâm vô cùng mềm yếu và dễ tổn thương. Vậy nên chẳng yên tâm giao nó cho ai cả, nếu có thể nuôi Linh cả đời thì mình cũng nguyện ý.

Cái title của bài blog chính là ý như vậy, cũng từng được mình dùng làm caption cho không biết bao nhiêu bức ảnh đi ăn gà của hai đứa. Đôi lúc nỗi nhớ chỉ là nhớ lúc những lúc tối khuya hai đứa kéo nhau lên cầu Long Biên ăn khoai nướng rồi tạt qua đâu đó mua mấy lon bia về nhà uống rồi lăn đùng ra ngủ không biết trời đâu đất đâu. Nhớ những ngày trời tạnh mưa bèn ngay lập tức ới nhau đi ăn ốc vì chỉ có ốc sau mưa mới đúng chất Hà Nội. Hay có khi muốn đi chụp ảnh deep thế là phóng xe đi ngay, bởi vì chưa bao giờ có ai chụp mình đẹp như Linh chụp mình. Người ta bảo chụp ảnh một ai đó để đẹp được thì phải bắt được cái hồn của người trong ống kính, và mình nghĩ do hiểu nhau quá nên ảnh nào Linh chụp mình cũng ưng. Nỗi nhớ đơn giản chỉ như nhớ đĩa chân gà nướng và câu chuyện mấy tiếng đồng hồ không ngớt, là cốc trà sữa ở quán quen, là nồi mì thập cẩm đủ thứ, là những khi chẳng muốn đi đâu, qua nhà mình nằm gặm nhấm thịt bò khô đến hết ngày. Nhớ những chuyến du lịch đi tham quan thì ít đi ăn thì nhiều, nhớ có người lúc nào cũng đòi làm mấy cái challenge ngớ ngẩn, là cái đứa mê hát karaoke nhưng lại chỉ dám hát khi đi với mình. Nhớ Hồ Tây lộng gió và hàng ngàn những lần lượn hồ, vừa đi vừa cười nói quên hết thời gian quên hết trời đất. Nhớ cả những buổi trưa vạ vật ở Hanu Linh thì ăn cơm Thu Hương với gà ba màu còn mình thì ăn cơm mang từ nhà đi để trong chiếc hộp cơm màu hồng.

Biết bao nỗi nhớ cho đủ? Biết bao lần phải nhắn tin “Linh ơi tớ nhớ cậu quá” rồi nhận được tin nhắn hồi âm “Tớ cũng thế. Càng nhớ cậu hơn khi đói”. Cảm thấy tình bạn này thật phải chịu đựng quá nhiều thử thách của thời gian và không gian mà. Thôi thì, còn chưa tới hai chục ngày nữa là được về với Hà Nội và được về với Linh rồi.

Về bọn mình sẽ lại đi ăn cả Hà Nội với nhau.

Nhớ và thương cậu rất nhiều.

Chiếc hộp nhỏ của em #5

Nhân dịp mình phát hiện ra phim “Cô gái đến từ hôm qua” (chuyện thể từ tác phẩm cùng tên của chú Nguyễn Nhật Ánh) sẽ được chiếu vào tháng 7, tức là lúc mình vẫn ở Việt Nam để đi xem, cảm thấy rất vui, phải gửi ngay bài hát OST của phim này cho anh nghe thử.

Đôi lúc mình thấy cũng khó hiểu vì sao mình với anh lại có thể nói chuyện ngày ngày được, khi sở thích của hai đứa không có liên quan gì đến nhau. Mình là một đứa có thể thao thao bất tuyệt về bài thơ của tác giả này, cuốn sách của tác giả kia đã truyền cảm hứng tới mình ra sao, về bộ phim mới của Hàn Quốc khiến mình ấn tượng thế nào, hay như một kênh youtube mới hay ho mà mình tìm được. Nhưng anh là kiểu người sẽ cắm đầu vào nghịch máy tính, mua phụ kiện cho máy tính, “build” máy tính (???) hoặc tìm các đồ điện tử gì đó mà mình hoàn toàn không hiểu nổi. Mình thì hay thích gửi cho anh mấy thứ mình thấy hay, chủ yếu là một đoạn nhạc của một ca sĩ mà mình thích, hay một video đáng yêu của một cặp đôi nào đó. Không biết anh thấy thế nào, chứ mình rất cảm kích vì anh vẫn dành thời gian để nghía qua và còn đưa ra bình luận, đôi lúc còn cùng mình xem và “có vẻ” hứng thú. Hoặc có khi mình lại đọc to lên một đoạn thơ siêu hay của tác giả yêu thích của mình; hoặc tự nhiên hứng chí nói anh về một đoạn trong cuốn sách mình đang đọc, anh vẫn cố gắng nghe dù không hiểu gì. Mỗi lúc mình thoát khỏi ảo mộng về sách truyện, anh cũng chỉ cười và nói rằng mình “đáng yêu” với “dễ thương” quá.

Mình là một đứa rất biết điểm dừng, làm cái gì cũng có chừng mực thôi; nhưng không hiểu sao bên anh mình lúc nào cũng như được nạp mấy nghìn thứ năng lượng đặc biệt khiến mình chẳng còn tìm được đâu là giới hạn nữa. Mình lúc nào cũng mè nheo, cũng bắt anh phải xem những thứ mình thích, ăn những thứ mình yêu, đọc những thứ mình quan tâm. Mỗi lần anh đồng ý đọc một cuốn sách mình recommend và thích cuốn sách đấy là mình lại có cảm giác thành tựu vô cùng, giống như tâm hồn có thêm sự kết nối, đồng điệu. Luôn cảm thấy cảm kích vì anh là một người thích đọc và chịu đọc, cũng không hi vọng anh phải đọc thật nhiều, nhưng có người để thỉnh thoảng chia sẻ một chút niềm vui đọc sách cũng là một loại hạnh phúc. Mong muốn nhỏ nhoi của mình lúc nào cũng là tìm được một người mà mình có thể yên lặng gối đầu lên tay rồi đọc một cuốn sách của riêng mình; thỉnh thoảng quay ra đòi anh hôn một cái rồi lại quay ra đọc sách tiếp. Lúc khát nước có thể mè nheo đòi anh đứng dậy pha cho mình một cốc trà ấm rồi mang vào phòng cho mình và ôm mình, cùng đọc sách với mình. Hay như, mình thích mình có thể ngồi đan khăn và anh bên cạnh nhẹ nhàng đọc cho mình một đoạn truyện mình yêu thích. Đời người không nhiều nhặn gì, tìm được một người để làm cùng những điều này đã quá thoả mãn rồi.

Người yêu mình rất chiều mình, rất chịu nói thương mình, và cũng như một đứa trẻ lúc nào cũng muốn được yêu thương. Là người nếu mình favor một lá bài trong Mèo nổ thì sẽ cho mình defuse để gỡ bom còn nếu là mình thì anh sẽ chỉ nhận được con mèo nhiều ti mà thôi haha. Là người sẽ hỏi mình cần nguyên liệu nào để có thể chiến thắng trò Catan, là người sẽ đổi nguyên liệu với mình đầu tiên chứ không phải ai khác nếu như mình cần một cái gì đó. Là người dù biết mình là Witch trong Salem vẫn sẽ im lặng và để mình tiếp tục vở diễn của mình, là người giết ai chứ nhất quyết không giết mình. Là người nếu thấy mình lục đục đứng dậy dọn dẹp vì tính mình không chịu được bừa bộn thì cũng sẽ ngoan ngoãn đứng dậy giúp mình ngay lập tức. Là người rất chịu hi sinh đi nướng đồ, nấu mì để mình được ăn, là người sẽ đi lấy nước cho mình khi mình kêu khát. Là người nhất quyết sẽ nắm tay mình dẫn mình qua đường vì biết mình là cái đứa đi lúc nào cũng không nhìn xung quanh. Là người chỉ cần mình buồn một chút thôi là cũng sẽ xin lỗi dù có khi chẳng phải lỗi của anh. Là người nếu một ngày không nhìn thấy mình dù chỉ một chút thì sẽ không an tâm. Là một người yêu mình rất nhiều.

Đôi lúc có người hỏi tình yêu là gì, mình thì chỉ hay nói, tình yêu là thứ khi mà hiểu rồi thì sẽ chẳng cần định nghĩa nữa, mà bản thân đã tự hiểu. Yêu một người như thế nào và nhận ra rằng họ cũng yêu mình như thế là thứ cảm xúc diệu kì mà không một ngòi bút nào có thể tả được. Là khi chỉ cần nghĩ đến người đó cũng tự động bật cười.

Hôm nay mình nói là mình rất mong chờ để được về đi xem “Cô gái đến từ hôm qua”. Xong anh mới sửa lại, bảo rằng “Ý em là chúng mình?”.

Là khi chuyện một người có thể làm được một mình nhưng nhất quyết phải có người còn lại thì mới vui.