[Review] Bên nhau trọn đời

http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/06/readingcafe.jpg?w=192&h=300


Tình yêu là gì?

Có bao nhiêu người đã hỏi nhau câu hỏi như thế? Đã bao nhiêu người vì tình yêu mà chờ đợi, mà đau đớn khép chặt lòng mình, một lòng một dạ nhớ về người mình yêu. Đã có bao nhiêu cuốn sách viết ra để nói về sự đợi chờ đến mức dai dẳng của những người yêu nhau? Tôi, những tưởng đã quá quen thuộc với những câu chuyện như thế, cuối cùng, lại một lần nữa bị Bên nhau trọn đời của Cố Mạn chinh phục.

 

Truyện kể về chuyện tình của Triệu Mặc Sênh – một cô gái nhí nhảnh, đáng yêu, có hơi ngốc nghếch và Hà Dĩ Thâm – chàng luật sư lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng trong lòng luôn có tâm sự chồng chất. Họ từng yêu nhau, từng chia xa bảy năm trời, để rồi trùng phùng trong bao ngượng ngập, bế tắc, trong cả những cảm xúc hạnh phúc, những niềm vui ngơ ngốc thủa nào.

Lời văn dịu dàng, nhẹ nhàng như quấn lấy tâm hồn người đọc, kéo họ vào câu chuyện đáng yêu của hai nhân vật chính, để mỉm cười cho niềm hạnh phúc của hai người.

 

Mặc Sênh là một cô gái rất bình thường thôi, lại trẻ con vô cùng, từ lúc để ý đến Dĩ Thâm là bám theo anh không rời, chờ đến lúc anh chịu nhìn mình mới thôi. Trong mắt mọi người, một Hà Dĩ Thâm anh tuấn không thể nào kéo dài quan hệ với một cô gái như Triệu Mặc Sênh. Theo họ, Mặc Sênh không xứng với Dĩ Thâm. Nhưng chỉ đến khi người con trai ấy nguyện chờ cô gái kia bảy năm ròng rã, họ mới hiểu ra rằng, với Dĩ Thâm, Mặc Sênh là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của anh.Trong tình yêu cũng không thể nói ai xứng với ai hơn, chỉ đơn giản là hai tâm hồn tìm được nhau, hoà hợp rồi quấn quýt, thế là đủ.

 

Niềm hạnh phúc của Dĩ Thâm và Mặc Sênh cũng chỉ giản đơn, nhỏ bé thôi. Đó là lúc anh đứng xếp hàng mua cho cô món sườn xào chua ngọt mà cô yêu thích, cũng có thể là lúc anh lo lắng vì cô sang đường chẳng chịu nhìn trước nhìn sau. Phải chăng niềm hạnh phúc ấy cũng chỉ là khi cô ôm chặt anh giữa phố xá Giáng Sinh đông người, giữa trời tuyết rơi lạnh giá mà lòng người thì cảm thấy thật ấm áp. Hoặc có khi là lúc cô nhìn anh cảm kích đón lấy chiếc khăn quàng cô đan, dù chiếc khăn ấy có chỗ chật chỗ lỏng, không thuận mắt chút nào. Hạnh phúc không phải như thế sao?

 

Đọc Bên nhau trọn đời, tôi nghĩ đến câu nói của Cố Mạn: “Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó.” Tôi bất giác mỉm cười, cảm thấy lòng trào dâng lên một thứ cảm xúc thật ấm áp, dịu êm.

 

Đúng, Bên nhau trọn đời không hề có những bi kịch, không có quá nhiều đau thương, tất cả đọng lại một niềm ngọt ngào và bình yên đến lạ. Tôi yêu câu chuyện cũng vì thứ tình cảm dễ thương ấy.

About kemchan

Reading a book is like re-writing it myself. View all posts by kemchan

One response to “[Review] Bên nhau trọn đời

  • tranhang6889

    đây thật sự là một cuốn truyện rất hay. đã đọc đi đọc lại không dưới 5 lần, vậy mà lần nào cũng bị những từng câu từng chữ cuốn hút tới không dứt ra được.
    cảm ơn bạn nhé!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: