[Feelings] Hot boy nổi loạn và câu chuyện về thằng cười, cô gái điếm và con vịt

https://i0.wp.com/a8.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/312249_299411373419390_100000515883284_1236230_1251431964_n.jpg

 

Tôi khá hài lòng về Hotboy nổi loạn, vì mạch phim, vì diễn biến câu chuyện và thông điệp ẩn sâu đằng sau một cái tên dài và có phần câu khách.

 

Đúng, bộ phim không hoàn hảo, cũng không phải quá xuất sắc, nhưng nó chạm được đến trái tim tôi, hay ít ra khiến tôi xúc động, khiến tôi không ít lần thốt lên những câu cảm thán về số phận các nhân vật. Mạch phim ổn, không đứt quãng, không có những trường đoạn gây hài lố lăng, không có những sự im lặng chết chóc đến chán chường và buồn ngủ. Câu chuyện được dẫn dắt qua mảnh đời các nhân vật tự nhiên, dễ hiểu và dễ đồng cảm. Việc hé lộ từng chút từng chút về các nhân vật khiến người xem không thể rời mắt khỏi màn hình. Lâu lắm mới xem một phim Việt có thể khiến tôi hài lòng như thế này.

 

Nghĩ đến số phận của bốn nhân vật chính thật không khỏi đau đớn. Họ từ lúc bước vào câu chuyện dường như đã định sẵn bởi một con đường, không lối thoát, không niềm tin. Ừ đấy, là gay thì sao? Có gì sai trái, có gì đáng để bị kì thị? Nhưng vì gay mà chàng trai Khôi đã phải bỏ quê bỏ nhà để lên một nơi đầy cạm bẫy như HCM kiếm sống. Ừ đấy, vì trận dịch cúm gia cầm mà cô gái chân chất Hạnh trở thành một cô gái điếm, sống mà không bằng chết, không được coi là một con người, bị chà đạp như một thứ công cụ vô tri vô giác. Ừ đấy, người hiền lành tốt bụng như thằng Cười cũng cả đời bị khinh rẻ, bị coi là thằng điên, thằng khùng, bị ghét bỏ, chà đạp. Và, nhìn ánh măt tuyệt vọng của Lam, khi cậu nói rằng một khi đã là điếm thì không thể quay đầu lạ. Ừ đấy, hạnh phúc ở nơi nao trong câu chuyện này?

 

https://i1.wp.com/a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc7/387993_304313752929152_100000515883284_1255183_624797079_n.jpg

 

Tôi đã khóc. Thật sự đã khóc. Khóc khi con Vịt bơi về với thằng Cười, giữa dòng nước bất tận ấy, họ vẫn tìm được nhau, vẫn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu. Nước mắt cũng rơi khi nhìn thấy niềm hạnh phúc mong manh giữa hai người đồng tính, khi Khôi dằn lòng nói chia tay với Lam, khi những hình ảnh hai người bên nhau hiện về trong sự đau đớn khó tả. Nỗi đau thể xác nào có thể sánh bằng sự đè nén của tâm hồn mà họ phải chịu đựng?

 

Kết cục của phim là kết cục được báo trước. Cũng đúng, không thể thay đổi được. Nhưng sao trái tim tôi không ngừng kêu gào, không ngừng thương tiếc cho số phận của Lam?

 

Sống như Lam, chẳng phải quá mệt mỏi và khốn khổ sao? Tại sao lại không thử thêm một lần buông tay khỏi cái thứ ràng buộc vô hình ấy?

Tại sao không thử mở lòng mà đón nhận tình yêu của Khôi một cách trọn vẹn nhất? Tại sao cứ phải cố chấp như thế?
Vẫn là không cam tâm nhìn Lam chết.
Ừ, có chút tức tối nữa.

 

Bi kịch là tất yếu, kết cục thế này là do Lam lựa chọn, nhưng sao vẫn chỉ mong nhẹ nhàng hơn, êm ái hơn một chút, để bản thân tôi có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đời mà, làm gì có chuyện xuôi chèo mát mái. Lam chấp nhân đánh cược, cùng đồng nghĩa với việc cậu chấp nhận cậu có thể thua. Là cậu bắt đầu tất cả, và cái chết là một lẽ tất yếu cho những gì cậu làm. Chỉ đơn giản, tôi quá thương cho những cố gắng của cậu, thương cho một tình yêu vô vọng vì miếng cơm manh áo, thương cho cái thời ngơ ngốc năm nào của cậu. Đúng, vì thương nên mới không cam tâm nhìn cậu chết đau đớn đến vậy.

 

Khôi vẫn còn tương lai, cậu đã có thể làm lại từ đầu. Không có tình yêu, cậu có tiền đồ đang chờ đợi. Và ít ra cậu biết rằng, mình đã từng được yêu, được trân trọng và quan tâm. Thằng Cười và Phước Hạnh cùng con vịt có thể gặp nhau, dù chỉ qua chấn song sắt, có thể chờ đợi nhau quay về. Họ có lẽ sẽ hạnh phúc bên nhau, mà cũng có thể không. Chẳng ai đoán trước được, chỉ đơn giản là họ vẫn còn cơ hội để sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, tuyệt vời hơn bây giờ. Vậy còn Lam? Lối thoát nào cho Lam? Một kết thúc đóng hoàn toàn cho mảnh đời vốn đã quá bất hạnh ấy. Biết rằng đây là kết thúc hợp lí nhất, nhưng sao vẫn không muốn chấp nhận, không muốn tin. Vẫn là nuối tiếc cho chàng trai ấy. Nuối tiếc cho mối tình mãi dang dở.

 

Thật sự mãi đến giờ vẫn không thể cam tâm. Cứ cho là tôi ích kỉ đi, nhưng Lam của tôi, nụ cười ấy, ánh mắt trìu mến ấy, cử chỉ yêu thương ấy,…tất cả đều bị xóa nhòa mất rồi.

 

https://i0.wp.com/a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/316735_114889218621247_114272528682916_97428_1341507777_n.jpg

 

Ừ, còn gì hạnh phúc hơn thế, khi con người ta sống để yêu nhau?

 

Đáng tiếc không phải ai cũng hiểu.

 

Nói đi thì cũng nói lại, bộ phim vẫn cò nhiều điểm chưa thật sự tốt. Ví như việc lạm dụng các cảnh quay sát mặt làm không gian phim trở nên chật hẹp và ngột ngạt, một vài cảnh khoe body không cần thiết, nhiều câu thoại thừa thãi và đặc biệt các từ ngữ thô tục được sử dụng khá nhiều T.T Nhưng dù thế nào đây vẫn là một bộ phim hay, đáng xem, đánh dấu một bước chuyển biến mới trong nền điện ảnh Việt Nam ♥

 

Mà nói thật, ngồi trong rạp hôm nay bị ức chế vì cái đám cứ thích cười cợt những đoạn chẳng có gì đáng cười. Ghét cái kiểu mang tình cảm trong phim ra làm trò cười. Có gì sai trái? Có gì đáng cười khi hai người con trai nằm cạnh nhau, nói chuyện về nỗi khổ khi là đĩ? Cười cợt những cái đấy thật chẳng hay ho gì đâu🙂 mình ghét cái đám cứ đi xem rồi bảo phim này sao mà tởm thế, khiếp vậy, thế mà cũng dựng thành phim. Đề tài chẳng có gì xa lạ, hai người con trai yêu nhau và ở bên nhau có gì đáng kì thị, có gì đáng khinh bỉ không? Cũng như người khác, họ có quyền yêu và được yêu. Làm ơn đừng có vin vào cớ họ không giống bản thân mình mà bài xích họ. Thế giới đa chiều lắm, đâu chỉ tồn tại có một mặt thôi đâu?
Đúng, LÀ GAY chứ không phải BỊ GAY🙂 ♥

About kemchan

Reading a book is like re-writing it myself. View all posts by kemchan

2 responses to “[Feelings] Hot boy nổi loạn và câu chuyện về thằng cười, cô gái điếm và con vịt

  • Lam Đình

    rất thích bài của bạn, bạn viết rất hay. Rất đúng vs cảm giác của mình khi xem bộ phim này. Phải nói là nội dung cua phim ko quá xuất sắc, nếu so vs các phim khácthì phim cũng chỉ ở mức khá, nhưng nó lại gây ra 1 ấn tượng rất mạnh vs mình. Khi ngồi trong rạp xem phim lần đầu tiên, mình không có cảm giác gì cả, nhưng khi xem xong thi 1 tuần sau đó mình cứ bị ám ảnh bởi bộ phim, về nội dung, về nhân vật, về lơì thoại của nhân vật…. Không biết là mình nói điều này có khiến bạn ghét không nhưng thành thật nà nói trước kia mình hoàn toàn không có 1 chut hứng thú vs phim việt chút nào ( chưa muốn nói là ghét), phim thường chẳng có nội dung ( mà cho dù có thì cái nội dung ấy cũng quá mờ nhạt, hay qua phổ biến mà ai cũng biết) diễn viên thì diễn dở tệ. Nhưng sau khi xem xong hotboy nổi loạn thì mình lại phải thay đổi quan điểm cua mình về việc này, thì ra phim Việt cũng có thẻ hay đến như thế. mình là 1 người rất hay chán, nhưng lại mua vé đến 2 lần để xem cùng 1 bộ phim, lại còn là phim việt, đây là lần đầu tiên và mình cũng rất ngạc nhiên vì điều đó. Mình phải cảm thấy rất thỏa mãn về đạo diễn Vũ Ngọc Đãng đã làm rất tôt cong việc của mình, đã táo bạo khi dựng 1 bộ phim về vấn đề nhạy cảm như vậy và 1 điều nữa đó là việc lựa chọn diễn viên cho phim dường như cũng rất tỉ mỉ. từ mụ chủ nhà, bà bảo kê, bà bán vịt, bà bán sách, bà thu mua đồ cũ, hay khách làng chơi…. họ xuất hiện có khi chưa đến 1 p. nhưng đã diên vẫn rất xuất sắc, chả bù cho 1 số bộ phim khác Như Lời Thú tội của Eva vậy, mấy nhân vật phụ diễn dở tệ… Tóm lại, điều đáng tiếc duy nhất của mình đó là phim bị cắt hơi nhiều, cảnh nóng thì ko nói, nhưng ngay cả cảnh không nóng mà cũng bị cắt thi…

    báo cho bạn 1 tin đó là Lam chưa chắc đã chết đâu, Lương mạnh hải đã bảo là đoạn cuối phim bị cắt mất 7s, cái cảnh anh ấy nằm trên mặt đất, vẫn còn cảnh ngón tay anh ấy nhúc nhích, như vậy vẫn có thể hi vọng, nhưng lại bị cắt… Mong là khi có DVD sẽ full và không bị cắt 1 chút nào.

    • kemchan

      Cảm ơn bạn đã chia sẻ với mình🙂 *cười*

      Lúc mình quyết định xem phim này, mình còn chuẩn bị tâm lí là bộ phim sẽ hơi “sến”, nhố nhăng và “chua ngoa” đúng chất các phim trước của Vũ Ngọc Đãng, nhưng mình đã lầm. Bộ phim mang đến cho mình những cảm xúc tự nhiên, làm mình có thể khóc có thể cười cũng số phận của các nhân vật. Để khi đi ra khỏi rạp, vẫn không ngừng suy nghĩ về những tình tiết trong phim.

      Mình thì hơi khác bạn, trước cả Hot boy nổi loạn mình đã ủng hộ phim Việt rồi ^^ Kiểu như là Tết nào cũng dành tiền đi xem mấy phim Việt chiếu Tết, hoặc nếu có phim mới ra rạp là sẽ đi xem ngay rồi phim truyền hình Việt nào cũng xem qua để biết nội dung, và nếu hay thì còn ủng hộ nhiệt tình ý. Nhưng phải nói là lâu lắm rồi kể từ Bỗng dưng muốn khóc, mình mới tìm được một phim Việt khiến mình hài lòng như thế này🙂 Mình cũng đã đi xem hai lần, và cả hai lần cảm xúc vẫn trọn vẹn như thế ^^
      Còn về các nhân vật phụ, bác Đãng vốn nổi tiếng trong việc chọn nhân vật phụ mà ^^ Chọn phải nói là quá phù hợp phải không? Từng lời thoại, từng hành động đều rất đời thường, rất “phù hợp” với tính cách của vai họ đảm nhiệm. Các nhân vật phụ dù xuất hiện ít hay nhiều thì diễn đều rất tròn vai🙂 Mình thích nhất là bà bán vịt và mẹ của Long ^^

      Còn về phần cut thì cái này còn phụ thuộc vào việc kiểm duyệt phim nữa nên không thể nói được gì rồi😦 chỉ có thể hi vọng DVD sẽ full thôi😦
      Còn về việc Lam vẫn chưa chết, mình cũng mới đọc bài phỏng vấn anh Hải đấy ^^ Đọc đến đấy mà nhẹ lòng lắm, cảm thấy hạnh phúc khó tả luôn ^^ Dù thế nào, Lam vẫn sống trong lòng mình😄

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: