[Dịch] Wallflower 5 + 6

Mình vừa mới đi nghỉ mát về nên sẽ up luôn hai bức thư một lúc nha. Thực tình mình dịch cũng được kha khá rồi mà toàn không onl máy tính để post được, thực sự xin lỗi mọi người 😥

Ngày 18 tháng 9 năm 1991

 

Bạn thân mến,

Mình chưa từng kể với bạn rằng mình đang học lớp công nghệ phải không? Ừm, mình đang học lớp ấy, và đây là lớp học yêu thích của mình bên cạnh lớp Tiếng Anh nâng cao của Bill. Mình viết bài luận về “Giết con chim nhại” tối hôm qua, và mình đã đưa cho Bill sáng nay. Hai thầy trò có lẽ sẽ thảo luận về nó trong giờ nghỉ trưa ngày mai.

Vấn đề thế này, trong lớp công nghệ có một thằng bé tên là “Không Gì Cả.” (*)

 

(*): Tên thằng bé là “Nothing” = “Không gì cả” (ND)

 

Mình không đùa đâu. Tên nó thật là “Không Gì Cả” đấy. Và thằng này quả thực vô cùng hài hước. “Không Gì Cả” có tên như vậy từ lúc đám bạn cấp hai suốt ngày trêu trọc nó. Mình nghĩ nó là học sinh lớp trên mình. Mấy đứa khác thì cứ gọi nó là Patty khi tên thật nó là Patrick. Và “Không Gì Cả” đã nói với đám đó thế này, “Nghe đây, một là bọn mày gọi tao Patrick, hai là không gì cả.”

Vậy nên cả đám bắt đầu gọi nó bằng cái tên “Không Gì Cả.” Và cái tên cứ bám dính lấy nó mãi. Nó là một đứa học sinh mới tại thời điểm này vì bố nó cưới cô vợ thứ hai là người trong vùng. Mình nghĩ mình sẽ dừng việc để dấu ngoặc kép bên cạnh tên của Không Gì Cả vì nhìn thật chướng mắt và ảnh hưởng đến mạch cảm xúc của mình. Mình hi vọng bạn không thấy khó theo dõi. Mình sẽ cố khiến mọi việc rõ ràng nếu thực sự có gì khác xuất hiện.

À đấy, ở lớp công nghệ Không Gì Cả làm trò mô phỏng lại thầy Callahan, cực kì thú vị.Nó thậm chí còn vẽ tóc mai hình sườn cừu của thầy bằng bút chì dầu. Nhộn hết sảy. Khi thầy Callahan thấy Không Gì Cả làm cái này gần máy mài nhẵn, thầy còn bật cười vì biết Không gì cả chẳng có ý gì xấu cả. Nó chỉ làm vì mục đích vui vẻ thôi. Mình ước bạn cũng ở đây, vì lâu lắm rồi mình mới cười nhiều như thế, kể từ khi anh trai mình bỏ đi học đại học. Anh mình vẫn thường hay kể mấy chuyện cười Ba Lan, mặc dù mình biết thừa là sai, nhưng mình cứ mặc kệ cái phần Ba Lan và lắng nghe mấy câu chuyện. Nhộn hết sảy luôn.

À nhân tiện, chị mình đã đòi lại cuộn băng “Những chiếc lá mùa thu”. Giờ thì chị ấy lắng nghe nó mọi lúc.

Thương mến,

Charlie.

Ngày 29 tháng 9 năm 1991

Bạn thân mến,

Có quá nhiều thứ để kể cho bạn trong hai tuần vừa qua. Cũng có khá nhiều tin tốt, và lượng tin xấu thì cũng khoảng đó. Một lần nữa, mình vẫn không hiểu tại sao đời mình cứ diễn ra như thế.

Điều thứ nhất, Bill cho mình một điểm C với bài luận “Giết con chim nhại” vì thầy bảo rằng mình cứ ghép tất cả các câu lại với nhau. Mình đang cố luyện tập không thế nữa. Thầy cũng bảo mình phải sử dụng các từ mới được học trong lớp như “béo tốt” và “thành kiến”. Mình có thể dùng chúng ở đây, nhưng mình không thực nghĩ chúng hợp với kiểu viết này.

Nói thật với bạn, mình chẳng thấy chúng hợp để viết ở bất cứ đâu cả. Mình không nói bạn không nên biết mấy từ này, vì bạn nên, thật đấy. Nhưng mình chưa bao giờ nghe bất cứ ai trong đời mình dùng từ “béo tốt” hay “thành kiến.” (1) Vậy nên, tại sao lại dùng mấy từ mà chẳng ai biết hoặc thấy thoải mái khi sử dụng chứ? Mình quả thật không hiểu.

(1): hai từ này là “corpulent” và “jaundice”. Ở Mỹ có nhiều từ rất khó nhớ và không hay sử dụng, thường chỉ áp dụng cho mấy bài thi kiểu SAT. (ND)

 

Mình cũng cảm thấy tương tự với mấy diễn viên nổi tiếng mà chỉ nhìn thôi đã thấy nản rồi. Hẳn vài người trong số họ phải có ít nhất cả triệu đô la, và tất nhiên, họ vẫn tiếp tục đóng mấy thứ phim đấy. Họ làm nổ tung hết đám người xấu. Họ hét vào mặt thám tử của họ. Họ trả lời phỏng vấn của mấy tạp chí. Cứ mỗi lần mình thấy một cô diễn viên nổi tiếng chườn mặt lên tạp chí thì mình không có cách nào khác ngoài cảm thấy thương cảm vì chẳng ai tôn trọng cô ấy cả, và tất nhiên, bọn họ vẫn phỏng vấn cô ấy. Và bài phỏng vấn thì cứ nói đi nói lại mấy thứ đã nói rồi.

Bọn họ bắt đầu với món ăn mà họ vẫn thường ăn trong mấy nhà hàng. “Nhẹ nhàng ____ ăn món gà Trung Quốc, cô ấy nói về tình yêu.” Và tất cả mấy cái tít thì đều giống nhau “_____ đạt tới đỉnh cao sự nghiệp, tình yêu và bộ phim/chương trình tivi/album mới của anh ấy/cô ấy.”

Mình nghĩ thật tuyệt khi các ngôi sai làm phỏng vấn để cho thấy rằng họ cũng giống như tất cả chúng ta, nhưng thành thật mà nói, mình thấy toàn dối trá cả. Vấn đề ở đây mình còn chẳng biết ai đang nói dối. Và mình không hiểu sao mấy cuốn tạp chí này lại bán chạy đến thế. Và mình càng không hiểu vì sao mấy cô trong phòng khám răng lại thích thú đến thế. Thứ bảy tuần trước, mình đến nha sĩ, và mình nghe cuộc trò chuyện này.

“Cậu xem bộ phim này chưa?” vừa nói một người phụ nữ vừa chỉ vào ảnh bìa.

“Xem rồi. Vừa mới xem với Harold.”

“Thế thấy thế nào?”

“Cô ấy quả thật quá tuyệt.”

“Chuẩn rồi.”

“À mà mình mới công thức dành cho món mới.”

“Ít chất béo hử?”

“Ừ hứ.”

“Mai cậu có rảnh không?”

“Không. Sao cậu không bảo Mike gửi fax cho Harold?”

“Ok thôi.”

Và rồi người phụ nữ lại nói về cái cô nổi tiếng mà mình nói trên kia kìa, và cả hai bọn họ đều có những ý kiến rất chắc chắn.

“Mình thấy thật đáng hổ thẹn.”

“Cậu đọc bài phỏng vấn trong tờ Những người nội trợ tuyệt vời chưa?”

“Vài tháng trước á?”

“Ừ hứ.”

“Đáng hổ thẹn.”

“Thế đã đọc bài ở tờ Thế giới chủ nghĩa chưa?”

“Chưa.”

“Chúa ơi, hai bài đó gần như là một luôn.”

“Mình chẳng hiểu nổi tại sao họ lại tiêu tốn của ngày của cô ả.”

Sự thật rằng một trong hai người phụ nữ này là mẹ của mình khiến mình cảm thấy khá buồn vì mẹ mình rất xinh đẹp. Và mẹ luôn ăn kiêng. Thỉnh thoảng bố lại khen mẹ xinh, nhưng mẹ dường như không nghe thấy. Nhân tiện, bố mình là một người chồng tốt. Chỉ là ông hơi thực dụng.

Sau buổi khám răng, mẹ mình đèo mình đến nghĩa trang nơi có rất nhiều họ hàng của mẹ yên nghỉ. Bố mình chẳng hề thích đến đây vì nơi này khiến ông cảm thấy rờn rợn. Nhưng mình không thấy có vấn đề gì, bởi dì Helen của mình cũng được chôn ở đây. Mẹ mình luôn là người xinh đẹp, như họ thường nói, và dì Helen thì luôn là cái người còn lại. Điều tuyệt vời là dì Helen chưa bao giờ ăn kiêng cả. Và dì mình thực “béo tốt”. Ồ, mình dùng nó rồi này !

Dì Helen luôn cho mấy anh chị em mình thức khuya và xem chương trình “Ca hát tối thứ bảy” khi dì được giao nhiệm vụ trông nom bọn mình hoặc khi dì ở với bọn mình và bố mẹ mình đến nhà của mấy đôi khác uống say túy lúy và chơi game. Hồi mình còn rất nhỏ, mình luôn nhớ phải đi ngủ, trong khi anh mình và chị mình xem Con tàu yêu thương hoặc Vùng đất thần tiên (2). Mình chẳng bao giờ có thể thức đêm khi còn nhỏ, và giờ mình ước hồi đấy mình có thể, bởi anh trai và chị gái mình cứ thỉnh thoảng lại nói về khoảng thời gian ấy. Và có lẽ nó không hề buồn. Và có lẽ sự thật chỉ là chúng mình quá yêu dì Helen, đặc biệt là mình, và đấy là khoảng thời gian có thể được ở bên dì.

(2): Tên hai bộ phim này là Love Boat và Fantasy Island. Mọi người thích thì có thể xem để cảm nhận không khí truyện nhé hehe. (ND)

 

Mình sẽ không bắt đầu liệt kê ra những bộ phim truyền hình hồi đó, chỉ trừ một bộ, vì mình nghĩ chúng ta có cùng chung ý tưởng, và có vẻ như đây là thứ mà mọi người đều có thể liên hệ tới bản thân, dù ít hay nhiều. Và vì mình không hề quen biết bạn, mình nghĩ mình có thể viết về điều gì đó mà bạn thấu tỏ.

Cả nhà ngồi quây quần bên nhau để cùng xem tập cuối của M*A*S*H và mình không bao giờ quên được nó dù lúc ấy mình còn rất bé. Mẹ mình khóc. Chị gái mình khóc. Anh trai mình phải sử dụng tất cả sức mạnh để ngăn bản thân không bật khóc. Và bố mình bỏ ra ngoài làm một cái xăng-uýt trong một phân đoạn nào đó của tập phim. Bây giờ mình chẳng thể nhớ nhiều về chương trình ấy vì lúc xem mình vẫn còn nhỏ quá, nhưng bố mình chưa bao giờ bỏ ngang một chương trình nào khác chỉ để làm một cái xăng-uýt, trừ khi có quảng cáo, và thường thì bố toàn nhờ mẹ làm hộ. Mình đã đi vào bếp, và nhìn thấy bố làm xăng-uýt… và khóc. Bố thậm chí còn khóc kinh khủng hơn cả mẹ. Và mình không thể tin được. Khi bố làm xong chiếc xăng-uýt ấy, ông cất mấy thứ còn thừa lại vào tủ lạnh, và ngừng khóc và lau nước mắt và rồi nhìn thấy mình.

Rồi ông tiến đến chỗ mình, đặt tay lên vai mình, và nói, “Đây sẽ là bí mật nhỏ giữa hai chúng ta, được không nhà vô địch ?”

“Vâng ạ”, mình trả lời.

Và bố bế mình lên với bên tay không cầm xăng-uýt, và đưa mình ra cái phòng có tivi, và đặt mình lên đùi từ lúc ấy cho đến khi kết thúc chương trình. Tập phim kết thúc, bố kéo mình đứng dậy, tắt ti vi, và quay lại đằng sau.

Và ông tuyên bố, “Đây quả là một chương trình tuyệt vời.”

Và mẹ mình nói, “Tuyệt nhất luôn.”

Và chị mình hỏi, “Nó đã phát sóng được bao lâu rồi?”

Và anh mình trả lời, “Chín năm, đồ ngốc.”

Và chị mình đáp trả, “Có anh ngốc ấy.”

Và bố mình nói, “Hai đứa thôi ngay.”

Và mẹ mình nói, “Nghe lời bố đi.”

Và anh mình không nói gì nữa.

Và chị mình cũng không nói gì.

Và nhiều năm sau đó mình phát hiện ra anh mình đã sai.

Mình đi đến thư viện để xem xét về mấy con số, và mình phát hiện ra tập phim mà cả nhà cũng xem ấy là tập được xem nhiều nhất trong lịch sử, điều mà mình cảm thấy thật đáng kinh ngạc vì có cảm tưởng như chỉ có năm người nhà mình thôi ấy.

Bạn biết không… rất nhiều đứa trẻ ở trường ghét bố mẹ chúng. Một vài trong số đó bị đánh. Và một đám khác thì bị bắt vì lầm đường lạc lối. Có đứa lại như chiến lợi phẩm để ba má khoe với hàng xóm, kiểu ruy băng hay mấy ngôi sao vàng. Và vài người lại chỉ muốn được uống rượu trong yên lành.

Riêng mình mà nói, ngay cả khi mình không thể hiểu nổi bố và mẹ mình, và đôi lúc mình cảm thấy thật thương cảm cho hai người họ, mình vẫn không có cách nào khác ngoài cảm thấy yêu bố mẹ vô cùng. Mẹ mình đèo mình đến thăm viếng nơi chôn cất những người mà mẹ yêu thương. Bố mình khóc khi xem M*A*S*H và tin tưởng mình sẽ giữ kín bí mật này, và để mình ngồi lên đùi ông, và gọi mình là “nhà vô địch”.

Nhân tiện, mình chỉ có mỗi một cái răng sâu, và dù bác sĩ nha khoa có tha thiết đề nghị, mình vẫn không sao làm sạch được kẽ răng.

Thương mến,

Charlie.

[Dịch] Wallflower: 4

Ngày 16 tháng 11 năm 1991

Bạn thân mến,

Mình đã đọc xong “Giết con chim nhại”. Và nó trở thành cuốn sách yêu thích nhất mọi thời đại của mình, nhưng rồi, mình nghĩ mình sẽ cảm thấy thế cho đến khi mình đọc một cuốn sách khác. Thầy giáo lớp Tiếng Anh nâng cao đề nghị mình gọi thấy ấy là “Bill” ngoài giờ học, và thầy ấy dã đưa mình một cuốn khác để đọc. Thầy còn nói mình có khả năng đọc và thấu hiểu ngôn ngữ tốt, và thầy muốn mình hãy viết một bài luận về “Giết con chim nhại”.

Mình kể chuyện này với mẹ, và mẹ hỏi tại sao Bill không khuyên mình học lớp Tiếng Anh dành cho năm thứ hai hoặc năm cuối. Và mình nói lại với mẹ là Bill cho rằng những lớp ấy chỉ đơn giản cùng một cách thức học với những cuốn sách phức tạp hơn, và chẳng giúp ích được gì cho mình cả. Mẹ mình thì không chắc chắn là và nói sẽ nói chuyện với thấy hôm hội trường. Rồi mẹ đề nghị mình giúp mẹ rửa bát, và mình đã làm.

Thật sự mà nói, mình chẳng hứng thú gì với việc rửa bát. Mình thích ăn với tay không và khăn ăn nhưng chị mình lại nói hành động ấy không tốt cho môi trường. Chị ấy là thành viên của câu lạc bộ Ngày Trái Đất tại trường trung học, và đấy là nơi chị ấy gặp gỡ đám con trai. Cả đám đều đối tốt với chị ấy, và mình chẳng hiểu tại sao ngoài sự thật là chị ấy xinh đẹp. Chị ấy quả hấp dẫn với đám con trai.

Thậm chí có một anh còn phát điên vì chị mình. Mình sẽ không nói tên anh ấy cho bạn nhưng mình sẽ kể bạn nghe mọi điều khác. Anh ấy có mái tóc màu nâu rất đẹp, lại còn để dài và buộc đuôi ngựa nữa. Mình nghĩ mấy nữa khi nhìn lại hẳn anh ta sẽ cảm thấy hối hận vô cùng. Chàng trai này còn rất hay làm mấy cuộn băng âm nhạc cho chị mình với nhiều chủ đề khác nhau. Có một cái được gọi là “Những chiếc lá mùa thu”. Anh ấy tổng hợp rất nhiều bài hát của Smiths. Thậm chí còn tự tay vẽ màu cho vỏ cuộn băng. Sau khi bộ phim anh ta thuê kết thúc, và anh ta về nhà,  chị mình tặng mình cuộn băng.

“Em có muốn cái này không Charlie?”

Mình nhìn vào cuộn băng, và mình thấy khá kì lạ vì anh kia đã làm tặng chị mình. Nhưng mình có nghe nó. Và thích nó vô cùng. Có một bài hát có tên “Asleep”, mình thực sự muốn bạn hãy lắng nghe nó. Mình nói chuyện này với chị mình. Và một tuần sau đấy chị đã cảm ơn mình vì anh kia có hỏi chị về cuốn băng và chị đã nói y hệt những gì tôi nói về bài “Asleep”, và anh chàng có vẻ rất cảm động khi biết được bài hát này có ý nghĩa thế nào đối với chị mình. Mình hi vọng điều này chứng tỏ mấy nữa mình sẽ khá khẩm ở khoản hẹn hò.

Mình nên quay trở lại vấn đề ban đầu. Đó là những gì Bill bảo mình phải làm vì mình viết như thế mình đang nói vậy. Mình nghĩ đó cũng là lí do thầy bảo mình viết bài luận về cuốn “Giết con chim nhại.”

Cái anh chàng thích chị mình luôn tỏ ra tôn trọng bố mẹ mình. Mẹ mình thích chàng ta vô cùng cũng vì thế. Bố mình thì nghĩ ảnh ôn hòa. Mình nghĩ do vậy nên chị mình đã làm những gì chị nên làm với anh ta.

Vào một đêm nọ, chị mình đã nói mấy lời vô cùng cay độc về chuyện anh chàng không dám đối diện với việc bị bắt nạt ở trường khi anh chàng mười lăm tuổi hay đại loại thế. Thật ra lúc ấy mình đang bận xem bộ phim anh ấy thuê về nên không để ý lắm đến cuộc cãi vã giữa hai người họ. Hai người cãi nhau suốt ngày thế nên mình phát hiện ra ít nhất bộ phim cũng có tí khác biệt, vì nó không theo tuần tự ngày này qua tháng khác.

Thế nào đi nữa, sau khi chị mình cứ như thế với anh ta khoảng bốn cảnh phim, mình đoán là tầm mười phút hoặc hơn, anh ta bắt đầu khóc. Khóc rất lớn. Rồi, mình quay ra phía hai người, và chị mình chỉ thẳng vào mình.

“Anh thấy không? Đến cả Charlie còn biết đánh lại đứa bắt nạt nó. Anh có thấy không?”

Và mặt anh chàng cứ gọi là đỏ bừng cả lên. Và anh quay ra nhìn mình. Rồi lại nhìn chị minh. Và anh ta vùng dậy và tát chị mình một cái thật mạnh. Ý mình là thật sự rất mạnh ấy. Mình như bị đóng băng vì mình không thể tin rằng anh ta lại làm như vậy. Anh ta không phải kiểu hay đánh người. Anh chàng vẫn là người đã làm mấy cuốn băng với chủ đề và bìa bên ngoài nhiều màu sắc cho đến khi ảnh đánh chị mình và ngừng khóc.

Một điều kì lạ nữa là chị mình chẳng làm gì cả. Chị ấy chị lặng im nhìn anh ta. Điều này thật kì lạ. Chị mình thường phát điên lên khi ai đó ăn cá ngừ sai cách, nhưng lúc này đây có một chàng trai đã đánh chị ấy và chị ấy chẳng nói gì hết. Chị ấy bỗng trở nên dịu dàng và tốt bụng. Và chị ấy đề nghị mình đi ra, mình đã làm như vậy. Sau khi anh chàng ra về, chị mình nói rằng hai người họ đang “hẹn hò” và bảo mình không được kể với bố mẹ chuyện vừa rồi.

Mình đoán là anh chàng đã chống lại được việc bị bắt nạt. Và mình đoán điều này hẳn có ý nghĩa.

Trong suốt mấy ngày còn lại của tuần, chị mình dành rất nhiều thời gian với anh ta. Và họ cười nói nhiều hơn trước đây. Vào buổi tối thứ sáu, khi mình đang đọc cuốn sách mới, và não của mình thì có vẻ uể oải rồi, nên mình quyết định xem tivi thay vì đọc tiếp. Và mình mở cửa tầng hầm, và chị mình và chàng trai kia đang trần như nhộng.

Anh ta nằm trên chị mình, và chân chị ấy dạng ra. Và chị ấy như thét vào mặt mình trong một tiếng thì thầm.

“Thằng mất dạy, ra ngoài ngay.”

Thế nên mình bỏ ra ngoài. Ngày tiếp theo, cả nhà mình quây quần ngồi xem anh mình chơi bóng trên tivi. Và chị mình đã mời anh chàng này sang. Mình không chắc là đêm qua mấy giờ thì anh ta về. Hai người họ nắm tay nhau, hạnh phúc khôn tả được. Và anh ta còn nói gì đó về việc đội bóng trường không còn được như xưa từ khi anh trai mình tốt nghiệp, và bố mình đã cảm ơn. Và khi anh ta ra về thì bố mình nối gã sẽ trở thành một chàng trai tốt, một con người tự lập. Và mẹ mình vẫn yên lặng. Và chị mình thì cứ nhìn mình chằm chằm để đảm bảo chắc là mình không nói ra bất kì điều gì. Và chỉ có thế.

“Vâng, anh ấy đúng là như thế ạ.” Đó là tất cả những gì chị mình có thể nói. Và mình có thể thấy chàng ta đang ở nhà làm bài tập và tưởng tượng đến cảnh chị mình trần truồng. Và mình cũng có thể thấy cảnh hai người họ nắm tay suốt trận bóng mà họ chẳng thèm để tâm xem diễn biến ra sao. Và mình cũng có thể thấy chính anh chàng này nôn thốc nôn tháo ở quầy rượu tại một bữa tiệc. Và mình cũng thấy chị mình phải chịu đựng tất cả.

Và mình vô cùng thương cảm cho cả hai người họ.

Thương mến,

Charlie.

[Dịch] Wallflower: 3

Ngày 11 tháng 9 năm 1991

Bạn thân mến,

Mình chẳng có mấy thời gian vì giáo viên lớp Tiếng Anh nâng cao giao cho bọn mình một cuốn sách để đọc, và mình thì lại thích đọc mỗi cuốn hai lần. Nhân tiện, cuốn sách ấy là “Giết con chim nhại”. Nếu bạn chưa đọc nó, mình khuyên bạn nên thử, vì nó thực sự rất thú vị. Thầy giáo giao cho bọn mình vài chương mỗi đợt, và mình thì không thích đọc sách kiểu đấy tẹo nào. Mình đã đi được nửa chặng đường của đợt đầu tiên.

Với cả lí do mình viết thư này cho bạn vì mình mới thấy anh trai mình trên tivi. Mình thường chẳng hứng thú gì với thể thao, nhưng đây là một dịp đặc biệt. Mẹ mình bắt đầu khóc lóc, và bố mình choàng tay qua vai bà, và chị mình thì mỉm cười, một điều thực kì quặc bởi hai anh chị suốt ngày gặp là cãi nhau.

Nhưng anh trai mình đã xuất hiện trên tivi, và vì thế đã trở thành một điểm nhấn cho hai tuần đi học tiếp theo đó của mình. Mình nhớ anh ấy kinh khủng, kì lạ phải không, bởi hai anh em mình chẳng mấy khi nói chuyện khi anh còn ở nhà. Thành thật mà nói, anh em mình bây giờ cũng chẳng hề nói chuyện.

Mình đã có thể nói cho bạn vị trí của anh ấy, nhưng như trước đây mình từng đề cập, mình muốn là một kẻ vô danh với bạn. Mình hi vọng bạn sẽ hiểu.

Thương mến,

Charlie.

[Dịch] Wallflower 2

 

Ngày 7 tháng 9 năm 1991

 

Bạn thân mến,

Mình không hề thích trường trung học. Căng-tin thì được gọi là “Trung tâm dinh dưỡng”, quả thật vô cùng quái dị. Có một cô bé trong lớp Tiếng Anh nâng cao của mình tên Susan. Hồi học cấp hai, cậu ấy quả thật là một người dễ gần, vui vẻ. Bạn ấy thích xem phim, và anh trai của bạn ấy – Frank đã làm mấy cuộn băng chứa những bài hát trong phim, rồi bạn ấy lại đem đến cho bọn mình nghe cùng. Nhưng qua mùa hè, Susan đã bỏ niềng răng, cao hơn vài phân và xinh xắn hơn và ngực cũng to hơn nữa. Bây giờ cô bạn làm trò nhiều hơn trên hành lang trường học, đặc biệt khi mấy thằng con trai xuất hiện. Mình nghĩ điều này thật đáng buồn vì trông Susan chẳng có vẻ gì vui vẻ cả. Thành thật mà nói, cô ấy không muốn thừa nhận rằng mình đang học lớp Tiếng Anh nâng cao và cũng không thích mở lời chào mình nữa.

Lúc ở buổi tư vấn hướng dẫn về Micheal, cô bạn nói rằng Micheal từng thừa nhận rằng bạn ấy là cô gái xinh nhất trên thế giới này, với cả đống niềng răng và mọi thứ khác. Sau đó cậu ấy đã đề nghị Susan “đi chơi với cậu ấy”, một việc kinh thiên động địa dù bạn có học ở bất kì trường nào đi nữa. Cái việc mà khi vào trung học người ta gọi là “hẹn hò” ấy. Và hai người họ đã hôn nhau và nói chuyện về phim ảnh, và cô bạn nhớ Micheal kinh khủng vì cậu ấy thực sự là một người bạn thân thiết.

Điều đó cũng khá hài hước, vì trong trường mình, con trai với con gái thường không phải là bạn thân của nhau. Nhưng Micheal và Susan thì thật sự như thế. Kiểu giống như dì Helen với  mềnh vậy. Ôi mình xin lỗi, phải là “Dì Helen với mình” (*). Đó là một điều mình được học trong tuần này. Cái đó và thêm cả hệ thống chấm câu nữa.

(*): Trong nguyên tác, sự khác biệt giữa hai câu này là “my Aunt Helen and me” và “my Aunt Helen and I”. Theo cấu trúc tiếng anh thì cụm “my Aunt Helen and I” mới là chính xác vì vậy Charlie đã xin lỗi và sửa lại phần sai của mình trong bức thư.

(Mọi chú thích thuộc về người dịch )

Mình thường hay giữ im lặng, và có vẻ như chỉ có mỗi một đứa tên Sean nhận ra sự tồn tại của mình. Cậu ấy chờ mình sau buổi học thể dục và nói mấy thứ rất trẻ con kiểu cậu ấy sẽ tặng mình một chuyến đi lốc xoáy, cái điều thật ra ám chỉ khi một ai đó nhét đầu bạn vào bồn cầu và xả nước khiến cho tóc của bạn xoay vòng vòng. Cậu ấy có vẻ cũng chẳng hạnh phúc gì cho cam, và mình đã nói như thế. Rồi, cậu tức điên lên và bắt đầu đánh mình, và mình chỉ làm theo những chỉ dẫn của anh mình. Anh mình là một tay đánh đấm khá cừ đấy.

“Cứ nhằm đầu gối, cổ và mắt của đối phương mà đánh.”

Và mình đã làm y như thế. Và mình thật sự đã làm đau Sean. Và mình lại òa lên khóc. Và chị mình phải bỏ buổi họp danh dự của học sinh năm cuối và đưa mình về nhà. Mình bị gọi đến văn phòng của thầy Small nhưng chẳng hề bị kết tội hay gì gì đó vì một đứa khác đã kể cho thầy sự thật về trận chiến này.

“Sean bắt đầu trước. Đó chỉ là hành động tự vệ chính đáng.”

Và đó quả thực là như vậy. Mình chỉ không hiểu vì sao Sean lại muốn đánh mình. Mình chẳng làm gì cậu ta cả. Mình lại còn bé nữa. Thật sự ấy. Nhưng mình nghĩ Sean đoan chắc mình chẳng hề biết võ vẽ gì. Dù mình đã có thể đánh cậu ta thương nặng hơn nữa cơ. Và đáng nhẽ mình nên làm vậy. Mình nghĩ mình sẽ làm vậy nếu như Sean bám theo cái đứa đã nói sự thật với thầy Small, nhưng không, cậu ta không theo sau hay uy hiếp gì cả. Nên, cứ thế mọi chuyện dần bị lãng quên.

Vài đứa cứ ném ánh nhìn kì dị về phía mình trên hành lang bởi mình không trang trí tủ để đồ, và mình là người đã đánh bại Sean và không thể ngừng khóc sau chuyện ấy. Mình đoán mình là kiểu người hay xúc động.

Quả thực mình cảm thấy hơi cô đơn vì chị mình có vẻ bận rộn với việc trở thành đứa con lớn nhất trong gia đình lúc này. Anh trai mình thì bận rộn chơi bóng đá tại Penn State. Sau đợt huấn luyện, huấn luyện viên nhận định rằng anh ấy hiện đang là dự bị, nhưng khi vào học chính thức, anh ấy sẽ ở trong đội hình chính thức.

Bố mình rất hi vọng anh có thể chơi chuyên nghiệp và thi đấu cho Steeler. Mẹ mình thì vui vẻ bởi anh ấy có thể đi học đại học miễn phí bởi lẽ chị mình thì không chơi bóng đá và sẽ chẳng có đủ tiền để chu cấp cho cả hai người cùng lúc. Đó cũng là lí do mẹ muốn mình học hành chăm chỉ để có đạt học bổng.

Ừm, đó là những gì mình làm cho tới khi mình gặp một người bạn tại trường. Mình đã hi vọng cái đứa nói ra sự thật sẽ trở thành bạn tốt của mình, nhưng có lẽ nó chỉ nói ra mọi chuyện vì nó tử tế.

Thương mến,

Charlie.

[Dịch] Wallflower: 1

the perks of being a wallflower photo: Perks of Being A Wallflower untitled-1.jpg

 

 

 

.

Ngày 25 tháng 8 năm 1991

Bạn thân mến,

Mình viết lá thư này cho bạn bởi lẽ cô ấy nói rằng bạn sẽ lắng nghe, sẽ thấu hiểu và sẽ không ngủ qua đêm với người ta tại một bữa tiệc ngay cả khi bạn có thể. Làm ơn đừng cố tìm hiểu xem cô ấy là ai, vì như vậy bạn có lẽ sẽ phát hiện ra cả mình nữa, và mình thì không muốn thế một tẹo nào. Mình sẽ gọi tất cả mọi người bằng những tên khác hoặc mấy cái thật phổ biến vì mình không muốn bạn tìm ra mình. Mình cũng không gửi kèm địa chỉ vì lí do tương tự. Mình thực sự không có ý đồ gì xấu với hành động này. Thật sự đấy.

Mình chỉ muốn biết rằng có ai đó ngoài kia lắng nghe, thấu hiểu và không cố ngủ với mọi người ngay cả khi có thể. Mình cần biết rằng những người như thế có tồn tại.

Mình nghĩ trong tất cả mọi người, bạn sẽ hiểu những điều mình vừa đề cập, vì bạn đang sống và bạn trân trọng ý nghĩa của những điều ấy, vậy thôi. Ít nhất mình cũng hi vọng bạn sẽ hiểu, vì người khác tìm thấy ở bạn sức mạnh và cả tình bạn gắn bó, và điều đó hoàn toàn dễ cảm thông. Ít nhất đó là những gì mình được nghe thấy.

Vậy thì, đây là cuộc sống của mình. Và mình muốn bạn biết rằng mình vừa vui lại vừa buồn, và mình vẫn tiếp tục tìm hiểu tại sao lại có thể như thế.

Mình cố gán gia đình là lí do khiến mình biến thành thế này, đặc biệt sau khi cậu bạn Micheal của mình không còn đến trường vào một ngày cuối xuân và tất cả chúng mình đã nghe được giọng của thầy Vaughn vang trên loa phát thanh nhà trường:

“Các cô cậu học sinh của tôi, tôi vô cùng thương tiếc báo tin rằng một học sinh của trường đã qua đời. Trường ta sẽ tổ chức buổi tiễn đưa Micheal Dobson đến nơi an nghỉ cuối cùng vào thứ Sáu này.”

Mình không biết bằng cách nào các thứ thông tin có thể được lan truyền khắp mọi ngõ ngách trong trường và chúng hầu hết đều chính xác. Có lẽ ở đâu đó trong phòng ăn. Thật khó để nhớ lại một cách rõ ràng. Nhưng Dave với chiếc kính kì quặc đã nói với chúng mình rằng Micheal tự kết liễu cuộc đời cậu ấy. Mẹ Dave chơi bài với một trong những hàng xóm của Micheal và mấy người họ đã nghe thấy tiếng súng.

Mình không nhớ rõ lắm những chuyện xảy ra sau dó, trừ việc anh trai mình đã đến văn phòng thầy Vanghn ở trường cấp hai của mình và nói rằng mình hãy ngừng khóc đi. Sau đấy, anh choàng tay qua vai mình và khuyên mình nên giải tỏa hết trước khi bố về nhà. Rồi anh em tụi mình đi ăn khoai tây chiên ở McDonald’s và anh ấy dạy mình chơi bắn đạn. Anh thậm chí còn đùa cợt rằng mình là lí do khiến anh phải cúp buổi học chiều tại trường, và hỏi mình có muốn giúp anh ấy sửa chữa con xe Camaro hay không. Mình đoán là mình lúc ấy có hơi rối loạn, vì anh ấy trước nay chưa bao giờ để mình động vào Camaro cả.

Tại buổi tư vấn hướng dẫn, mấy người họ hỏi trong đám bọn mình ai thực sự quý Micheal hãy đứng lên nói vài lời. Mình nghĩ họ chỉ đang sợ rằng đứa nào đấy lại muốn tự sát hoặc đại loại như thế, bởi bọn họ trông rất căng thẳng và một người thậm chí cứ hơi tí lại đưa tay sờ râu của ông ta.

Bridge, cái con bé điên điên nói rằng thỉnh thoảng nó cũng nghĩ về việc tự sát khi nó thấy quảng cáo trên tivi. Nó có vẻ thật lòng và điều này khiến cả hội đồng tư vấn rối loạn cả lên. Carl, cái cậu lúc nào cũng tốt với mọi người thì bảo cậu thấy vô cùng buồn bã nhưng sẽ không bao giờ tự giết mình, bởi lẽ đó là một tội ác.

Có một người trong ban cố vấn đã bước qua cả nhóm người lớn nhỏ để cuối cùng tìm đến chỗ mình.

“Còn em nghĩ sao hả Charlie?”

Kì lạ ở chỗ mình chưa từng gặp người đàn ông này bao giờ vì ông là một “chuyên gia” và ông lại biết rõ tên mình ngay cả khi mình không gắn bảng tên như vẫn thường làm tại hội trường.

“Ừm, thì em vẫn nghĩ Miechal là một cậu bạn tốt và em không hiểu tại sao cậu ấy làm như vậy. Ngay cả khi em cảm thấy buồn vô hạn, em nghĩ điều khiến em băn khoăn nhất là chưa tìm được lí do giải thích cho hành động ấy.”

Mình chỉ đang đọc lại đoạn vừa rồi và nó chẳng có vẻ gì giống với cách mình thông thường vẫn nói. Đặc biệt trong văn phòng ấy, vì mình vẫn tiếp tục khóc. Mình chưa bao giờ thực sự ngừng khóc.

Ông “chuyên gia” hoài nghi về việc Micheal gặp “vấn đề gia đình” để rồi nhận ra rằng không có một ai có thể chia sẻ với mình. Đó có lẽ là lí do khiến cậu ấy cảm thấy đơn độc và dẫn đến tự sát.

Sau đó, mình đã gào lên với hội đồng cố vấn, rằng Micheal đã có thể nói mọi chuyện với mình. Và mình lại tiếp tục khóc, thậm chí còn to hơn trước. Ông cô vấn cố gắng giúp mình bình tĩnh lại bằng cách nói rằng ý của ông ấy là chia sẻ với mấy người lớn, kiểu như cô giáo hay người hướng dẫn. Nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, và rồi anh mình đã phải đến trường đón mình với chiếc xe Camaro của ảnh.

Trong toàn bộ thời gian còn lại của năm học ấy, thầy cô ai cũng đối xử với mình khác hẳn và cho mình điểm cao hơn nhiều dù mình thì chẳng thông minh thêm tẹo nào. Nói thật nhé, mình nghĩ mình đã dọa họ sợ một phen.

 Buổi đưa tang Micheal cũng khá kì lạ, bởi lẽ bố cậu ấy chẳng hề khóc. Và ba tháng sau đấy thì ông bỏ mẹ của Micheal. Ít nhất đấy là những gì mình nghe được từ Dave vào giờ ăn trưa. Thỉnh thoảng mình cũng nghĩ về chuyện này. Mình tự hỏi không biết sẽ xảy ra những gì trên bàn ăn tối nhà Micheal hay những lúc xem tivi. Micheal không để lại lời nhắn nhủ gì, hoặc có chăng là do bố mẹ cậu ấy không cho bất kì ai nhìn thấy. Có lẽ đó là “vấn đề gia đình”. Mình ước giá như mình hiểu. Điều đó có thể làm cho mình nhớ cậu ấy rõ ràng hơn một chút. Cũng có thể tạo nên những cảm xúc đau buồn nữa.

Có một điều mình biết rõ, rằng cái chết của cậu ấy đã khiến mình suy nghĩ không biết liệu mình có “vấn đề gia đình” hay không? Nhưng rồi có vẻ như rất nhiều người khác còn phải đương đầu những thứ ghê gớm hơn cơ. Kiểu như bạn trai đầu tiên của chị mình bắt đầu hẹn hò với cô gái khác và chị mình khóc suốt một tuần.

Bố mình đã nói, “Có nhiều người gặp phải những điều khốn khổ hơn nhiều.”

Và mẹ mình thì lặng im. Và thế thấy. Một tháng sau, chị mình gặp một chàng trai khác và lại quay lại trạng thái hạnh phúc như trước. Và bố mình tiếp tục làm việc. Và mẹ mình thì vẫn quét dọn. Và anh trai mình tiếp tục sửa chữa con xe Camaro. Và thế cho đến khi anh ấy đi học đại học vào đầu mùa hè. Anh trai mình đá cho Penn State nhưng ảnh cần cả mùa hè học tập đạt đủ điểm để được nhận.

Mình không nghĩ trong gia đình mình có đứa trẻ được yêu thương nhất. Gia đình mình có ba đứa con và mình là đứa bé nhất. Anh trai mình thì lớn nhất. Anh ấy đá bóng siêu giỏi và thích xe. Chị gái mình thì thật xinh đẹp và luôn hấp dẫn lũ con trai, và chị ấy ở giữa hai anh em mình. Mình thì lúc nào cũng đạt điểm A như chị ấy, và có lẽ đó là lí do họ để mình được yên ổn một mình.

Mẹ mình thì thường xuyên khóc khi xem tivi. Bố mình chăm chỉ làm việc và là một người đàn ông thành thực. Dì Helen xưa hay nói rằng bố mình sẽ rất tự hào nếu gặp phải cơn khủng hoảng tuổi trung niên. Phải đến tận bây giờ mình mới hiểu ý của dì vì bố mình mới bước sang tuổi bố mươi và chẳng có gì thay đổi cả.

Dì Helen là người mình yêu thích trong cuộc đời này. Dì là em gái của mẹ mình. Dì ấy là một học sinh giỏi hồi còn trẻ và thường khuyến khích mình đọc bằng cách tặng sách cho mình. Bố mình thì lại nói mấy cuốn đấy hơi không phù hợp với độ tuổi của mình, nhưng mình thích chúng và ông chỉ nhún vai rồi mặc kệ mình thích đọc thì đọc.

Dì Helen sống với gia đình mình vào mấy năm cuối đời vì có vài chuyện không hay đã xảy đến với dì. Chẳng ai kể cho mình điều gì dù mình luôn muốn biết. Khi mình bảy tuổi, mình bắt đầu không hỏi nữa, vì mình cứ như trẻ con mỗi khi nhắc tới chuyện này và dì Helen thì cứ khóc òa lên.

Đó là khi bố mình tát mình một cái rồi nói, “Con đang làm tổn thương cảm xúc của dì con đấy!” Mình không hề muốn vậy, nên mình đã dừng lại. Dì Helen cảnh cáo bố đừng bao giờ đánh mình trước mặt dì ấy nữa và bố mình nói rằng đây là nhà của bố nên bố có thể là bất kì điều gì bố muốn, và mẹ mình cứ im lặng, chị gái và anh trai mình cũng vậy.

Mình không còn nhớ gì sau đấy nữa vì mình bắt đầu khóc rống lên và được một lúc thì bố bảo mẹ đưa mình về phòng. Không lâu sau đấy mẹ uống vài ly rượu vang trắng và kể mình nghe những chuyện đã xảy ra với dì. Quả thực có nhiều người gặp phải những điều khốn khổ hơn mình nhiều. Thực sự như thế.

Mình nghĩ mình nên đi ngủ thôi. Khuya quá rồi. Mình không rõ vì sao mình lại viết những thứ này cho cậu. Lí do mình viết lá thư này bởi mai mình sẽ bắt đầu bước vào trung học và mình thật sự sợ hãi với viễn cảnh ấy.

Thương mến,

Charlie.

[Dịch] The Perks of Being a Wallflower

the perks of being a wallflower photo:  iuguyvgvhub.jpg
Người dịch: Kemchan (wordpress) aka Ann Dang (facebook)

Website: https://kemisbookholic.wordpress.com/

Tên tác phẩm: The Perks of Being a Wallflower

Tác giả: Stephen Chbosky

Thể loại: Tiểu thuyết

Đôi lời muốn nói:

Hehe chào mọi người ^^ Kiểu lại nhảy hố quyển này dù rõ ràng quyển trước về One Direction mình còn chưa dịch nổi vài chương. Nhưng mình xin lấy danh dự rằng hôm nay là sinh nhật tuổi 17 của mình để đảm bảo sẽ dịch hết cuốn The Perks of Being a Wallflower này 😀

Mình dịch cuốn sách này hoàn toàn vì sự mê đắm trước câu chữ và tính biểu tượng mà tác giả mang lại, không dịch nhằm mục đích lợi nhuận và càng không có sự cho phép của tác giả. Mình dịch vì bản thân mình thích, cũng vì muốn một tác phẩm hay và có ý nghĩa như thế này đến với nhiều độc giả Việt Nam hơn nữa. Mình hi vọng nếu các bạn có mang đi đâu đấy thì hãy báo cho mình một câu nhé ( dù chắc không ai ham hố gì vụ mang ra ngoài đâu nhỉ ^^ )

The Perks of Being a Wallflower là một câu chuyện đẹp đến nao lòng và ủ ê đến mức muốn buông xuôi. Nhưng càng đọc càng say, càng đi càng lạnh, đến cuối nhận ra đã yêu câu chuyện không thể quay đầu lại được nữa rồi. Mình đã suy nghĩ rất nhiều về việc dịch tên cho cuốn sách, nhưng quả thực, không thể nào diễn tả được trọn vẹn tên gốc và ý nghĩa chiều sâu tư tưởng mà tác giả muốn truyền tải. Có lẽ, ngẩng đầu lên đi nào, cậu bé của tôi. Đừng giấu mình trong vỏ bọc mãi nữa, bên lề cuộc đời này đâu phải chỗ dành cho cậu, phải không nào?

Câu chuyện về cậu bé Charlie đã được dựng thành bộ phim cùng tên với sự tham gia của dàn diễn viên thực lực như Logan, Emma Watson, v..v. Mình đặc biệt recommend các bạn hãy đọc truyện và xem phim cùng một thời điểm, vì nó như hai mảnh ghép hoàn hảo của nhau vậy.

Và một lần nữa, mình không phải dịch giả chuyên nghiệp, có thể vài chỗ vẫn sai và không truyền tải được tất cả ý nghĩa. Mình vô cùng mong muốn nhận được sự đóng góp từ phía các bạn. Hi vọng bản dịch của mình sẽ mang lại cho các bạn cảm xúc và tình yêu.

Cảm ơn tất cả ^^

the perks of being a wallflower photo: perks of being a wallflower writemealovestory.png

Lời giới thiệu:

Charlie là học sinh năm nhất.

 

Và ngay cả khi cậu ấy không phải tên đầu to mắt cận nhất trường trung học thì cũng chẳng nổi tiếng gì cho cam. Hay ngượng ngùng, hướng nội, thông minh vượt quá mức cho phép, và đồng thời cũng vụng về trong quan hệ xã hội. Cậu đích thực là một kẻ bị cho ra rìa, giằng xé giữa việc cố sống cuộc sống của mình sao cho tốt hay triệt để trốn chạy khỏi nó.

 

Charlie tìm cách định hướng bản thân qua những lĩnh vực cậu chưa từng thử trước đây: thế giới của những buổi hẹn hò đầu tiên và băng đĩa nhạc, chuyện gia đình rắc rối và những người bạn mới; cái thế giới của tình dục, thuốc kích thích và Chương trình “The Rocky Horrow Picture”; thời điểm khi điều quan trọng nhất là bài hát hoàn hảo trên chuyến xe hoàn hảo để cảm nhận sự bất tận. Nhưng cậu không thể cứ đứng mãi bên lề cuộc sống được. Đứng ở phần rìa của thế giới tạo cho cậu một góc nhìn xa gần đặc sắc, nhưng có một lúc nào đó trong cuộc đời, cậu phải được nhìn thấy mọi thứ từ vị trí trung tâm, từ nơi lấp lánh ánh sáng.

 

“The Perks of Being a Wallflower” là một câu chuyện sâu lắng về tuổi trẻ, là niềm cảm hứng dẫn dắt bạn quay ngược trở lại thời điểm quay cuồng những hoang dại, những sầu thảm đắng cay, được biết với cái tên: trưởng thành.