Chiếc hộp nhỏ của em #6

Hôm nay là một ngày đặc biệt nên mình quyết định phải viết một chút gì đó để ghi nhớ. Sáng tỉnh giấc nhận được email của giáo sư dạy mình một vài lớp English trước đó, bảo rằng thầy đang làm một dự án nghiên cứu có liên qua đến ngành Linguistics (là ngành mình đang theo học) và muốn mình trở thành trợ lí (Research Assitant) cho thầy. Vào giây phút mình nhận được đề nghị ấy, mình bỗng cảm thấy không thật. Mình không phải là một người quá xuất sắc, cũng không phải là học sinh ưu tú nhất của thầy, nhưng thầy từ trước đến giờ luôn dành cho mình quá nhiều sự chiếu cố và quan tâm. Đôi lúc mình cảm thấy bản thân quá may mắn, khi mà mình cũng chỉ cố gắng như bao người, nhưng lại luôn được ưu ái một cách kì lạ.

Mình có kể cho vài người kế hoạch sau tốt nghiệp của mình, rằng mình muốn học lên PhD để nghiên cứu sâu hơn, cũng để có cơ hội hoàn thiện bản thân hơn; và được làm trợ lí cho một dự án như thế này sẽ giúp mình trau dồi rất nhiều kinh nghiệm và tạo cho mình một không gian làm việc chuyên nghiệp hơn là công việc bây giờ mình đang làm. Vậy nên, vẫn là phải cảm ơn thầy vì đã luôn giúp đỡ và thấu hiểu cho đam mê của mình.

Hôm nọ mình có nói chuyện với Lâm, mình bảo là mình không hiểu sao Nguyên không được nhận làm Resident Assitant (Quản lí sinh viên sống trong kí túc) trong khi so với mình thì con bé chẳng thua kém gì, có khi còn nhỉnh hơn vì nó lúc nào cũng rất vui vẻ nhiệt huyết. Lâm mới bảo rằng mình có đầy đủ tố chất của công việc này, vì mình là một người khiến cho người khác cảm thấy thoải mái đủ để chia sẻ nhưng vẫn có trách nhiệm với việc tuân thủ luật lệ xung quanh. Mình thì lại nghĩ khác, có thể mình rất có trách nhiệm với công việc này, nhưng mình lại là một đứa rất thích ở một mình. Mình thích có quá nhiều không gian riêng, và việc phải bao bọc xung quanh bản thân với hàng trăm người khiến mình mệt mỏi. Nhưng công việc này mang lại cho mình một môi trường sống thân thiện và rất nhiều phúc lợi đặc biệt, nên dù mình thấy bản thân không hợp thì mình vẫn sẽ làm. Thế mới biết, đôi khi công việc chỉ cần phù hợp ở một mức độ nào đó thôi, còn đâu bản thân mình vẫn cần kiếm tiền mà. Thực tế đôi khi vẫn thật buồn, ha?

Lại tiếp tục câu chuyện với Lâm. Lâm bảo mình là hình mẫu nó muốn hướng tới, là một người có tính cách khiến nó ngưỡng mộ. Trước khi nó nói điều này với mình, mình chẳng bao giờ nghĩ mình có thể là một ai đó khiến người khác dõi theo. Kiểu như là, ai mà lại muốn làm mình cơ chứ? Một con nhóc lúc nào cũng lo lắng đủ thứ chuyện không đâu, lại còn sợ thay đổi. Nhưng thế rồi mình lại nghĩ, thực ra con người ta không cần phải có khả năng thay đổi thế giới để được người khác ngưỡng mộ, đôi khi chỉ cần là chính mình cũng đủ rồi, nhỉ?

Hôm qua mình có ngồi nói chuyện với anh, bảo rằng mình lại sắp phải chuyển mình. Cứ vào thời điểm mà một nơi trở thành “comfort zone” của mình, thì y như rằng mình sẽ phải đi một nơi khác. Với một đứa sợ mọi thứ có liên hệ với từ “thay đổi” như mình, mỗi quyết định lớn trong đời đều chứa đựng vô cùng nhiều dằn vặt và lo âu. Anh bảo rằng, mình vẫn có anh luôn ủng hộ mọi quyết định của mình. Nhưng cái mình sợ đó chính là mất đi rất nhiều điều mình đã gây dựng trong từng ấy năm sống ở thành phố này, những mối quan hệ, những sự thân thuộc khó cưỡng, và cả cảm giác được nhìn thấy bản thân đã thay đổi thế nào trong khoảng thời gian mình ở đây. Dù kì thực mình cũng còn nhiều thời gian, nhưng sự chia ly thực ra đến trong gang tấc mà. Không biết rồi sau này sẽ đi đâu, có còn có cơ hội để gặp lại những người ở nơi này không? Rồi anh lại cười, nói mình hâm quá, vì mình sẽ đi đến một nơi mới, gặp được những con người mới và học được thêm nhiều điều mới, rồi mình sẽ lại vui, sẽ lại sợ hãi vu vơ nếu phải thay đổi. Thay đổi là tất yếu, mình chỉ cần phải tập làm quen với nó nhiều hơn thôi. Và mình vẫn đang cố gắng đây. Với cả, mình vẫn còn có anh mà.

Advertisements

Chắng biết nữa.

 

Ngày chủ nhật cuối cùng trước khi đi học, và mình thì như mình của nhiều năm trước, lại cuộn tròn trong chăn ấm, tận hưởng những phút giây yên lặng hiếm hoi. Suốt hai tuần vừa, mình không có lấy chút thời gian một mình, bởi lẽ phải đi tập huấn cho một công việc mà kĩ năng giao tiếp là trọng yếu; thêm nữa phải gặp lại mọi người, phải vui cười hớn hở, phải làm quen, phải giả bộ rằng mình có thật nhiều năng lượng mỗi ngày. Mình là một người không thể ở trong đám đông quá lâu, mình cần quá nhiều thời gian riêng dành cho bản thân, để mình lại tiếp tục có thể là mình tự tin nhất.

 

Thế nhưng, đôi khi việc ở một mình lại vô cùng khó. Cảm giác khoá mình trong căn phòng trống, bật vài bài nhạc của Vũ, rồi tự ru mình vào giấc ngủ chập chờn là một trong những điều mình thích nhất. Đôi lúc mình tự hỏi, làm thế nào để sống như thế mãi mãi? Mùa hè vừa rồi, điều mình nhớ nhất về nước Mỹ đó chính là cảm giác được ở một mình, được làm mọi thứ mình thích mà không sợ bị ai phán xét.

 

Hôm nay mình rất mệt, vì mấy ngày trước lúc nào cũng phải đi làm, phải đi gặp mọi người, phải trở về là cô gái phải lo toan đủ thứ cho người khác. Hôm nay chỉ muốn được trở về là đứa trẻ thích làm theo ý mình, nhưng mọi chuyện đâu đơn giản như vậy. Trách nhiệm của công việc thì vẫn ở trên vai, trách nhiệm làm một người gắn kết mọi người khác đâu thể biến mất, trách nhiệm phải gạt bỏ những khó chịu không tên ra khỏi bộ não vốn đã trần đầy những nghi kị xấu xí của mình. Hôm qua mình có thời gian tiếp xúc với một người mà mình biết tất cả mọi người xung quanh đều không có ấn tượng tốt. Mình sợ hãi khi nhận ra rằng dù mình có cố gắng bào chữa cho người đó bao nhiêu lần trong đầu đi chăng nữa, mình vẫn bị ảnh hưởng bởi những nhận xét của người khác. Mình cũng chợt nhận ra đối với người mình yêu thương mình thiên vị nhiều như thế nào. Chỉ là đôi lúc mọi người không đủ tinh tế để nhận ra, mà mình lại quá tự cao để họ biết.

 

Từ ngày sang đây mới gọi cho mẹ được một lần, cảm thấy nhớ mẹ nhưng chẳng biết phải làm sao, cái quỹ thời gian nhỏ bé của mình và hiện thực về việc lệch múi giờ khiến câu chuyện gọi điện sao mà khó khăn quá.

 

Phút ban đầu

 

Có những ngày chỉ muốn cuộn tròn trong chăn, tắt mọi hình thức liên lạc với thế giới, mở playlist “Anh” trên youtube lên, và nghe đi nghe lại những bài của anh Vũ. Nghe đến mức cảm thấy như anh đang hát cho mình chứ không phải bất cứ ai khác, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nhạc và tiếng hát thật dịu dàng.

Với mình, anh Vũ là một người rất đặc biệt, là giọng ca đã xoa dịu toàn bộ nỗi nhớ nhà lúc nào cũng chỉ chực bùng nổ trong mình. Mình vẫn nhớ lần đầu tiên mình biết đến anh là khi Linh gửi cho mình bài hát “Phút ban đầu”, bảo là đừng buồn nữa, nghe bài hát này đi để thấy cuộc đời vẫn còn nhiều tình cảm lắm. Và mình đã yêu từ giây phút ấy. Anh bảo rằng đó là bài hát duy nhất anh sáng tác trong lúc vui, và chính niềm vui nhỏ bé đấy của anh đã tiếp thêm cho mình động lực để thoát khỏi một trong những quãng thời gian đen tối nhất của cuộc đời.

Hôm nay mình rất mệt, rất đau đầu, rất muốn lại trở về cái đứa quay lưng lại với thế giới này, rất muốn được sống ích kỉ một chút, rất muốn khóc to một trận, rất muốn làm nhiều thứ mà lúc nào mình cũng phải bảo bản thân là không được làm. Lúc nào mình cũng nghĩ rằng mình không để ý quá nhiều đến tiểu tiết, cho đến khi từng thứ nhỏ bé ấy cứ chất đống trong đầu mình và mình chẳng có cách nào khiến cho bản thân thoải mái được. Cảm giác, nửa như thất vọng, nửa như biết trước, chẳng rõ nữa.

Nhiều lúc cảm thấy khó chịu, tức giận, mệt mỏi nhưng đến khóc to một trận cũng không thể. Cảm giác tự khóc tự dỗ bản thân mình nín thì cũng không vui vẻ gì, nên thôi, tốt nhất là không việc gì phải tự làm khổ mình thêm nữa. Có khi ước gì mình dễ nói ra những cảm xúc của mình một chút, thì chắc những gánh nặng trong lòng cũng bớt đi vài phần, nhưng mỗi lúc định nói một cái gì đó, thì người đối diện lại làm một điều gì đó khiến mình thấy những chia sẻ của mình sẽ mãi mãi không bao giờ được thấu hiểu.

Mình trước giờ đều sợ thế giới bên ngoài, vì cảm thấy ở đâu đâu cũng là những người chỉ chực phá hoại hạnh phúc nhỏ bé của mình. Đôi khi chỉ là một câu nói vô tình, một hành động vô ý thôi nhưng cũng đủ sức công phá và khiến trái tim bé nhỏ của mình cảm thấy như một sự phản bội. Trước giờ cái mình ghét nhất ở bản thân là mình không sao bày tỏ được suy nghĩ về những thứ làm mình buồn, làm mình khó chịu với một người khác. Mình lúc nào cũng muốn họ có cảm giác mình là con người đầy niềm vui, đầy những suy nghĩ tích cực, chứ không phải một đứa con gái đến việc cỏn con như thế mà cũng phiền lòng. Nhưng kì thực, mình cũng chỉ là con người, những thứ mình muốn rất đơn giản, có chăng là một ngày nào đó mình có thể nói hết ra những suy nghĩ trong lòng, chứ không phải chỉ biết cười và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn.

Mình biết mọi chuyện sẽ ổn chứ, mấy thứ cỏn con này sao đánh gục được mình. Nhưng mình cũng muốn được yếu đuối, được thể hiện một phần rất lớn của con người mình cho một người khác. Nhưng lời nói đến đầu môi rồi lại nuốt xuống, dặn lòng rằng mình đã trải qua nhiêu chuyện còn tệ hơn thế này mà cũng có nói cho ai đâu, thêm một lần chắc cũng chả sao. Ngày này qua tháng khác, mình đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không cho ai vào, cũng chẳng bước ra. Người đến người đi đều nói mình quá giấu mình, quá ngang bướng, nhưng nói ra rồi cũng để làm gì?

Nhiều khi mình nghĩ mình lúc nào cũng thể hiện ra ngoài là mình “ổn” nên người ta cũng tự cho rằng mình ổn thật. Thực ra chẳng trách được ai, chỉ có thể tự trách mình vì bản thân quá ôm đồm, lúc nào cũng sợ người khác nghĩ mình không làm được, có những lúc rất cần sự giúp đỡ lại không dám nói ra, chỉ sợ họ nghĩ mình yếu đuối. Có những lúc chỉ muốn gọi điện cho ai đó để kể chuyện mình rất stress, rất khó chịu, rất mệt mỏi rồi, nhưng đến khi gọi thì chỉ dám kể chuyện vui, những cái khó chịu lại nuốt xuống, nghĩ rằng để đến khi nào giải quyết được thì hẵng nói. Nhưng rồi lại nghĩ, mình có phải là không nói ra đâu, chỉ là có nói ra cũng không ai hiểu, vậy hà cớ gì phải cố gắng nữa?

Đôi lúc viết vào Kem Chan là thế, nhưng cũng chỉ nói chuyện mơ hồ, người đọc cũng không biết vấn đề rốt cuộc là sao, phải làm thế nào mới đúng. Có inbox hỏi mình cũng chỉ trả lời qua loa, bởi vì mình biết chẳng ai có thể giải quyết vấn đề cho mình được.
Mấy tuần nay không lúc nào mình không stress vì càng học lên cao càng khó, group members thì lúc nào cũng là những free-rider điển hình, người ngợm thì oặt ẹo, mất ngủ triền miên. Chuyện chẳng có gì nếu như việc mất ngủ đấy không xảy ra đúng vào mấy tuần thi cử, ngày nào mình cũng thức đến 3-4h sáng, nhìn vào mấy cái ánh điện trong phòng mà không biết phải làm gì cho đi ngủ nổi, nhưng nói ra thì ai hiểu? Ban ngày thì đơ đơ, đầu thì lúc nào cũng đau như búa bổ. Nói ra thì nghe giống drama queen nhưng quả thật là mình rất rất mệt. Hôm nay ngủ quên trễ hẹn với Lâm, đi xuống xin lỗi nó rối rít. Thằng bé chỉ hỏi đơn giản, hôm qua mấy giờ chị mới ngủ thế, dạo này ngủ trễ như vậy có làm sao không. Lúc ấy mình thấy tủi thân kinh khủng, cảm giác chẳng biết phải nói gì. Hoặc dạo này trời vẫn lạnh, đi trên trường gió thổi bay người, nhưng nếu mấy thằng nhỏ có đưa áo để mình mặc mình cũng không dám nhận, vì mình sợ bọn nó cũng lạnh. Nhiều lúc chỉ muốn được yếu đuối một chút thôi, nhưng yếu đuối để ai xem? Vậy nên cứ tự nhắc bản thân phải tiếp tục mạnh mẽ.

Nhưng nếu như không muốn mạnh mẽ thì phải làm sao?

Cũng không được.

Vì làm gì có cơ hội để yếu đuối đâu nào.

Gà là nhà. Nhà là Linh và gà.

Nhớ Linh quá, nhớ những buổi chiều ngồi đằng sau xe Linh lượn lờ từng ngóc ngách Hà Nội. Nhớ mỗi buổi sáng í ới nhắn tin trước cả tiếng thì may ra con bé mới đến đón mình đúng giờ. Nhớ có một người còn yêu chiều mình hơn cả người yêu, chỉ cần mình muốn thì chưa bao giờ từ chối bất kì một điều gì. Có thể cùng mình đi mọi nơi, ăn mọi thứ, nghe mọi câu chuyện trên trời dưới biển của mình mà không bao giờ xao nhãng. Là người cùng mình dành trọn một năm trời lang thang mọi góc sân, khoảng trời Hà Nội, là người mình đã từng nghĩ nếu như sau này không cưới được chồng cũng chẳng sao, chỉ cần vẫn có Linh trong đời là được.

Có những khi nghĩ lại mới cảm thấy cuộc gặp gỡ với Linh chính là định mệnh. Mãi sau này hai đứa vẫn nói về lần đầu tiên nói chuyện mà ngỡ như quen nhau mười năm ấy. Linh còn bảo, vì mình toả ra một ánh hào quang khiến con bé muốn lại gần làm quen, chứ bình thường nó nào có thích bắt chuyện với người lạ. Và với mình, Linh mang đến một cảm giác thân thuộc đến mức mình chỉ muốn ôm lấy và đem cất đi không cho ai động vào Linh của mình nữa. Con bé cứ hay hỏi, nếu như hôm đấy nó không làm quen trước, thì liệu có thân như bây giờ? Mình thì lúc nào cũng bảo, dù là trước hay sau thì bọn mình chính là sinh ra để dành cho nhau, thể nào cũng tìm được nhau mà thôi.

Với mình, Linh là một người vô cùng đặc biệt. Trước đến nay trong mọi mối quan hệ, mình lúc nào cũng là người quan tâm chăm sóc người khác, lúc nào cũng là người đáp ứng mọi yêu cầu của đứa còn lại; và mình hoàn toàn vui vẻ với điều đó, vì mình thích làm như vậy với người mình yêu thương. Nhưng Linh tạo cho mình cảm giác mình có thể là một con mèo nhỏ lúc nào cũng vòi vĩnh chó con của mình cho mình ăn, đưa mình đi chơi, cầm đồ hộ mình hay an ủi mình mọi lúc. Với mình, Hà Nội quan trọng, một phần lớn là do mình biết mình sẽ luôn có Linh ở đó chờ mình và yêu thương mình. Hà Nội của mình là nhà, và nhà thì nhất định phải có Linh.

Đôi lúc hai đứa thường hay bảo nhau, sau này cần gì lấy chồng, chỉ cần có căn hộ xinh xắn với hai phòng ngủ rồi hai đứa hùn vốn mở một tiệm gà rán đặt tên là “Gà vòng quanh thế giới” là được. Rồi mình sẽ nuôi một con mèo, Linh sẽ nuôi một con chó; mình thì ngày ngày đọc sách viết truyện còn con bé thì sẽ theo đuổi sự nghiệp fangirl không hồi kết. Linh là người bên ngoài nhìn có vẻ cứng rắn nhưng thực ra nội tâm vô cùng mềm yếu và dễ tổn thương. Vậy nên chẳng yên tâm giao nó cho ai cả, nếu có thể nuôi Linh cả đời thì mình cũng nguyện ý.

Cái title của bài blog chính là ý như vậy, cũng từng được mình dùng làm caption cho không biết bao nhiêu bức ảnh đi ăn gà của hai đứa. Đôi lúc nỗi nhớ chỉ là nhớ lúc những lúc tối khuya hai đứa kéo nhau lên cầu Long Biên ăn khoai nướng rồi tạt qua đâu đó mua mấy lon bia về nhà uống rồi lăn đùng ra ngủ không biết trời đâu đất đâu. Nhớ những ngày trời tạnh mưa bèn ngay lập tức ới nhau đi ăn ốc vì chỉ có ốc sau mưa mới đúng chất Hà Nội. Hay có khi muốn đi chụp ảnh deep thế là phóng xe đi ngay, bởi vì chưa bao giờ có ai chụp mình đẹp như Linh chụp mình. Người ta bảo chụp ảnh một ai đó để đẹp được thì phải bắt được cái hồn của người trong ống kính, và mình nghĩ do hiểu nhau quá nên ảnh nào Linh chụp mình cũng ưng. Nỗi nhớ đơn giản chỉ như nhớ đĩa chân gà nướng và câu chuyện mấy tiếng đồng hồ không ngớt, là cốc trà sữa ở quán quen, là nồi mì thập cẩm đủ thứ, là những khi chẳng muốn đi đâu, qua nhà mình nằm gặm nhấm thịt bò khô đến hết ngày. Nhớ những chuyến du lịch đi tham quan thì ít đi ăn thì nhiều, nhớ có người lúc nào cũng đòi làm mấy cái challenge ngớ ngẩn, là cái đứa mê hát karaoke nhưng lại chỉ dám hát khi đi với mình. Nhớ Hồ Tây lộng gió và hàng ngàn những lần lượn hồ, vừa đi vừa cười nói quên hết thời gian quên hết trời đất. Nhớ cả những buổi trưa vạ vật ở Hanu Linh thì ăn cơm Thu Hương với gà ba màu còn mình thì ăn cơm mang từ nhà đi để trong chiếc hộp cơm màu hồng.

Biết bao nỗi nhớ cho đủ? Biết bao lần phải nhắn tin “Linh ơi tớ nhớ cậu quá” rồi nhận được tin nhắn hồi âm “Tớ cũng thế. Càng nhớ cậu hơn khi đói”. Cảm thấy tình bạn này thật phải chịu đựng quá nhiều thử thách của thời gian và không gian mà. Thôi thì, còn chưa tới hai chục ngày nữa là được về với Hà Nội và được về với Linh rồi.

Về bọn mình sẽ lại đi ăn cả Hà Nội với nhau.

Nhớ và thương cậu rất nhiều.

Chiếc hộp nhỏ của em #5

Nhân dịp mình phát hiện ra phim “Cô gái đến từ hôm qua” (chuyện thể từ tác phẩm cùng tên của chú Nguyễn Nhật Ánh) sẽ được chiếu vào tháng 7, tức là lúc mình vẫn ở Việt Nam để đi xem, cảm thấy rất vui, phải gửi ngay bài hát OST của phim này cho anh nghe thử.

Đôi lúc mình thấy cũng khó hiểu vì sao mình với anh lại có thể nói chuyện ngày ngày được, khi sở thích của hai đứa không có liên quan gì đến nhau. Mình là một đứa có thể thao thao bất tuyệt về bài thơ của tác giả này, cuốn sách của tác giả kia đã truyền cảm hứng tới mình ra sao, về bộ phim mới của Hàn Quốc khiến mình ấn tượng thế nào, hay như một kênh youtube mới hay ho mà mình tìm được. Nhưng anh là kiểu người sẽ cắm đầu vào nghịch máy tính, mua phụ kiện cho máy tính, “build” máy tính (???) hoặc tìm các đồ điện tử gì đó mà mình hoàn toàn không hiểu nổi. Mình thì hay thích gửi cho anh mấy thứ mình thấy hay, chủ yếu là một đoạn nhạc của một ca sĩ mà mình thích, hay một video đáng yêu của một cặp đôi nào đó. Không biết anh thấy thế nào, chứ mình rất cảm kích vì anh vẫn dành thời gian để nghía qua và còn đưa ra bình luận, đôi lúc còn cùng mình xem và “có vẻ” hứng thú. Hoặc có khi mình lại đọc to lên một đoạn thơ siêu hay của tác giả yêu thích của mình; hoặc tự nhiên hứng chí nói anh về một đoạn trong cuốn sách mình đang đọc, anh vẫn cố gắng nghe dù không hiểu gì. Mỗi lúc mình thoát khỏi ảo mộng về sách truyện, anh cũng chỉ cười và nói rằng mình “đáng yêu” với “dễ thương” quá.

Mình là một đứa rất biết điểm dừng, làm cái gì cũng có chừng mực thôi; nhưng không hiểu sao bên anh mình lúc nào cũng như được nạp mấy nghìn thứ năng lượng đặc biệt khiến mình chẳng còn tìm được đâu là giới hạn nữa. Mình lúc nào cũng mè nheo, cũng bắt anh phải xem những thứ mình thích, ăn những thứ mình yêu, đọc những thứ mình quan tâm. Mỗi lần anh đồng ý đọc một cuốn sách mình recommend và thích cuốn sách đấy là mình lại có cảm giác thành tựu vô cùng, giống như tâm hồn có thêm sự kết nối, đồng điệu. Luôn cảm thấy cảm kích vì anh là một người thích đọc và chịu đọc, cũng không hi vọng anh phải đọc thật nhiều, nhưng có người để thỉnh thoảng chia sẻ một chút niềm vui đọc sách cũng là một loại hạnh phúc. Mong muốn nhỏ nhoi của mình lúc nào cũng là tìm được một người mà mình có thể yên lặng gối đầu lên tay rồi đọc một cuốn sách của riêng mình; thỉnh thoảng quay ra đòi anh hôn một cái rồi lại quay ra đọc sách tiếp. Lúc khát nước có thể mè nheo đòi anh đứng dậy pha cho mình một cốc trà ấm rồi mang vào phòng cho mình và ôm mình, cùng đọc sách với mình. Hay như, mình thích mình có thể ngồi đan khăn và anh bên cạnh nhẹ nhàng đọc cho mình một đoạn truyện mình yêu thích. Đời người không nhiều nhặn gì, tìm được một người để làm cùng những điều này đã quá thoả mãn rồi.

Người yêu mình rất chiều mình, rất chịu nói thương mình, và cũng như một đứa trẻ lúc nào cũng muốn được yêu thương. Là người nếu mình favor một lá bài trong Mèo nổ thì sẽ cho mình defuse để gỡ bom còn nếu là mình thì anh sẽ chỉ nhận được con mèo nhiều ti mà thôi haha. Là người sẽ hỏi mình cần nguyên liệu nào để có thể chiến thắng trò Catan, là người sẽ đổi nguyên liệu với mình đầu tiên chứ không phải ai khác nếu như mình cần một cái gì đó. Là người dù biết mình là Witch trong Salem vẫn sẽ im lặng và để mình tiếp tục vở diễn của mình, là người giết ai chứ nhất quyết không giết mình. Là người nếu thấy mình lục đục đứng dậy dọn dẹp vì tính mình không chịu được bừa bộn thì cũng sẽ ngoan ngoãn đứng dậy giúp mình ngay lập tức. Là người rất chịu hi sinh đi nướng đồ, nấu mì để mình được ăn, là người sẽ đi lấy nước cho mình khi mình kêu khát. Là người nhất quyết sẽ nắm tay mình dẫn mình qua đường vì biết mình là cái đứa đi lúc nào cũng không nhìn xung quanh. Là người chỉ cần mình buồn một chút thôi là cũng sẽ xin lỗi dù có khi chẳng phải lỗi của anh. Là người nếu một ngày không nhìn thấy mình dù chỉ một chút thì sẽ không an tâm. Là một người yêu mình rất nhiều.

Đôi lúc có người hỏi tình yêu là gì, mình thì chỉ hay nói, tình yêu là thứ khi mà hiểu rồi thì sẽ chẳng cần định nghĩa nữa, mà bản thân đã tự hiểu. Yêu một người như thế nào và nhận ra rằng họ cũng yêu mình như thế là thứ cảm xúc diệu kì mà không một ngòi bút nào có thể tả được. Là khi chỉ cần nghĩ đến người đó cũng tự động bật cười.

Hôm nay mình nói là mình rất mong chờ để được về đi xem “Cô gái đến từ hôm qua”. Xong anh mới sửa lại, bảo rằng “Ý em là chúng mình?”.

Là khi chuyện một người có thể làm được một mình nhưng nhất quyết phải có người còn lại thì mới vui.

Chiếc hộp nhỏ của em #4

Mọi người cứ hỏi là thế người yêu đi rồi thì có buồn không. Biết rõ câu trả lời là như thế nào nhưng vẫn nhất quyết phải hỏi. Đôi lúc nghĩ rằng yêu xa thì cũng không khó khăn đến thế đâu, nhưng được ở bên nhau một khoảng thời gian rồi lại phải chia xa mới thực sự đáng sợ. Mình thì lại là đứa dễ khóc, ai chọc một chút đã rơi nước mắt được chứ đừng nói đến việc tiễn một người nào đó rất quan trọng đi xa. Cứ tự an ủi bản thân là không sao đâu, hơn một tháng nữa lại được gặp, nhưng vẫn không sao cảm thấy vui lên được một chút. Để bắt đầu một mối quan hệ với một người cách mình cả nghìn dặm đã là một loại dũng khí, để thật sự nâng niu và tin tưởng vào mối quan hệ đấy thì còn cần nhiều hơn cả dũng khí.

 

Suốt nhiều ngày qua, lúc nào cũng có một người chăm sóc mình như là công chúa, đến cả muốn uống nước cũng không phải đứng dậy. Lúc nào cũng ngoan ngoãn để mình mè nheo đòi ăn cái này cái kia, lúc nào cũng cam tâm để mình đòi hỏi những việc hết sức vô lí như để cho mình ngồi vào xe đẩy hàng và đẩy mình đi khắp mọi chốn trong siêu thị. Lâu lắm rồi mình mới không phải gồng mình lên thể hiện bản thân thật mạnh mẽ, mình có thể trở về là con bé bánh bèo dễ giận dỗi dễ rơi nước mắt để được anh ôm vào lòng an ủi, bảo rằng có anh ở đây rồi, em không còn phải lo lắng gì nữa. Chỉ cần nghe thấy hai tiếng “Bé ơi” của anh cũng đủ khiến mình gạt bỏ hết cả mấy lớp nguỵ trang để chui vào lòng anh làm con mèo nhỏ. Chắc hẳn nước Mỹ khiến mình cô đơn quá lâu rồi chăng, nên đến khi tìm được một ai đó mới thấy thì ra tình yêu lại nhiệm màu như vậy.

 

Lúc này ngồi viết mấy dòng này thì anh đã về đến Ohio rồi, có nghĩa là mình với anh lại cách biệt cả về thời gian và không gian. Mình thì lại quay về lịch trình hàng ngày của mình, đi làm desk rồi làm bài tập, nghe nhạc của Vũ rồi xem mấy tập Do Bong Soon mình chưa kịp xem do đợt vừa rồi anh qua chơi. Hôm nay Cody cũng về sau chuyến đi Mexico dài ngày và mình lại có food buddy để dẫn mình đi ăn mấy thứ mình thích, bọn trẻ con thì vẫn qua nhà chơi rồi ăn tối rồi lại board game. Không có anh thì thế giới của mình vẫn tiếp tục, mình vẫn là mình. Nhưng mình nhớ anh. Thói quen thường ngày của mình được hình thành cả năm trời thế mà không đủ để mình cảm thấy thoải mái. Trong khi việc có anh bên cạnh thì đâu có nhiều nhặn gì, thế nhưng sao mình lại nhớ như vậy nhỉ? Con người đúng thật kì lạ mà.

 

Anh đi rồi mà bọn trẻ con vẫn cứ lèo nhèo về việc anh hay phá game mỗi lần chơi board game như thế nào, rồi thì anh suốt ngày nhường mình khi chơi nên bọn nó thấy bất công mà lại không làm được gì. Anh đi rồi nên mình chẳng thế lười biếng được nữa, lại phải trở về làm bà mẹ của mọi nhà, nấu cơm rửa bát dọn dẹp. Anh đi rồi đương nhiên không còn người cầm tay mình, thơm lên tay mình, ôm lấy mình mỗi khi mình lên cơn hành xử như một đứa dở hơi. Anh đi rồi không có người ôm mình đi ngủ, cho mình bật koala mode bám dính cả ngày, càng không có người thức dậy bên cạnh mình, nhìn thấy mặt mộc kinh dị của mình mà vẫn khen mình xinh đẹp dễ thương. Anh đi rồi nên giờ nếu muốn xem một bộ phim thì chỉ cần ngồi xuống một phát là xem được hết luôn, chứ không phải hai đứa đi xem phim thì ngủ mất một nửa, hoặc không thì cũng kéo dài ra tận mấy ngày mới xem hết. Anh đi rồi những việc làm được khi có anh đều không thể làm được nữa, dù rõ ràng có những thứ làm một mình cũng chẳng sao, nhưng lại muốn có anh bên cạnh cơ.

 

Thôi thì, tự nhủ thật nhiều lần nữa là thời gian sẽ qua thật nhanh, chẳng mấy chốc mình lại được về nhà, được gặp lại bố mẹ bạn bè và đặc biệt là được gặp lại anh. Mình sẽ nắm tay anh và dẫn anh đi mọi ngóc ngách của Hà Nội mà mình yêu thương, sẽ cho anh thấy thế giới mình đã sống hơn 20 năm cuộc đời, và hi vọng rằng anh sẽ tiếp tục muốn ở lại trong thế giới ấy.

 

Nhớ và yêu anh rất nhiều.

Luận về nam phụ (?)

 photo tumblr_mi6iplfyH41qlpz8eo1_500.jpg

Sáng nay đọc được một vài cái status của một vài người bạn trên newsfeed than thở về chuyện tại sao làm nhiều việc cho một (vài) người mà lại không được đền đáp xứng đáng. Mình lại nhớ đến câu chuyện về “nam phụ” trong bất kì bộ phim, cuốn sách nào. Lúc nào mọi người cũng ngỡ ngàng vì sao nam phụ tốt như thế, hi sinh nhiều như thế nhưng nữ chính vẫn chỉ yêu nam chính mà thôi? Là tác giả bảo như thế hay là do nữ chính quá cố chấp? Là do cuộc sống này vốn bất công với người tốt hay do nữ chính vốn không cần những quan tâm ấy?

 

 

Trên đời này có người đàn ông hoàn hảo không? Dĩ nhiên là không, cũng giống như không có người phụ nữ hoàn hảo vậy. Phàm là con người thì sẽ có ưu điểm và khuyết điểm, chấp nhận một người không phải xem người đó có bao nhiêu ưu điểm mà phải hỏi bản thân mình thật sự cần gì.

Khi bạn muốn, cho dù có khuyết điểm cũng không sao, bạn không cần cho dù có cả trăm ưu điểm thì cũng vô dụng. Cho nên, tìm bạn đời không phải tìm người tốt nhất mà là tìm người phù hợp nhất.

(Dịch: Thiên Lam)

 

Mỗi lần mình nhìn thấy những status như thế, mình chỉ nghĩ, vốn là do mình tự nguyện, mình làm vì mình coi trọng và yêu quý người ta cơ mà? Nhiều khi chính những người đó cũng không cần mình tốt với người ta. Tại sao lại lấy cái việc mình tốt ra để trì chiết, chỉ trích người ta không tốt lại với mình? Mọi quan hệ đều là tự nguyện, nếu cảm thấy tình cảm của mình không đáng giá thì thôi đừng cố gắng nữa. Chứ một khi một ai đó đã không cần bạn, thì dù bạn có vượt cả biển lửa vì người ta cũng không thay đổi được gì đâu.

Với rất nhiều mối quan hệ, mình cho đi nhiều chứ chẳng nhận lại được bao nhiêu. Kiểu như cứ cho đi mãi xong nhận loại toàn những cáu giận, những khó chịu, những này những kia. Bao nhiêu người nghe được lại cứ thắc mắc, bị đối xử không ra gì mà sao vẫn còn tiếp tục giữ những mối quan hệ như thế? Nhưng mình có hi vọng gì đâu nhỉ? Từ lâu việc hi vọng được một ai đối xử tốt lại đã không còn là vấn đề tiên quyết của mình nữa rồi. Mức độ đối xử với người khác của mỗi người khác nhau, đối với mình thế này mới là “quan tâm” nhưng vẫn người ta thì không như thế; tốt nhất là không nên quy chụp, càng không nên cân đo đong đếm. Bởi đến cuối cùng, người thất vọng sẽ chỉ là mình thôi.

Mình chơi rất thân với một đứa bạn này. Nó rất ghét nhắn tin qua lại, càng không có nhiều thời gian để gọi điện chat chit gì hết. Thi thoảng lắm mới hẹn được một cái hẹn. Mình thì lúc nào cũng tíu tít léo nhéo nhắn tin nhớ nó nọ kia, nó thì dù có nhớ mình cũng chẳng bao giờ chịu nói. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là nó không thương mình? Nó vẫn là đứa chỉ cần có thời gian sẽ qua nhà múc mình đi ăn, là đứa mỗi khi thấy case điện thoại xinh đẹp là sẽ mua về cho mình, dù bận rộn vẫn cố gắng lắng nghe các vấn đề trên trời dưới biển của mình. Chỉ là không giống nhau về mức độ thể hiện tình cảm, đâu có nghĩa là không dành tình cảm cho nhau, phải không nào?

Vậy nên, nếu như bạn đang có một mối quan hệ mà bạn cảm thấy mình bỏ ra quá nhiều mà chẳng nhận lại được bao nhiêu, thì có lẽ bạn đang hi vọng quá nhiều rồi chăng? Mỗi người là một cá thể tồn tại riêng biệt, chẳng có lí do gì một người phải dành cho bạn mười phần nếu như bạn cho đi mười phần. Mười phần ấy là bạn tự nguyện, đừng lấy cái đó ra làm cái cớ để nhận lại từng đấy. Đúng là đời không cho không ai cái gì bao giờ, nhưng người kia cũng nào có đòi hỏi bạn phải cho họ đâu? Giống như kiểu có một người đang no, bạn cho họ một cái bánh mì, họ sẽ cảm ơn, nhưng điều đó không có nghĩa là họ cần cái bánh mì của bạn.

Quay lại vấn đề nam phụ và nữ chính. Mình chắc hẳn may mắn hơn nhiều bạn vì gần như lúc nào mình cũng nhảy đúng thuyền, cũng nhìn trúng nam chính nên cũng không lấn cấn quá nhiều mỗi khi đọc một quyển sách, xem một bộ phim. Nhưng có đôi lúc mình không hiểu, nam phụ cố chấp chỉ yêu nữ chính thì được gọi là thâm tình, sâu sắc; nhưng nếu nữ chính cố chấp chỉ yêu nam chính thì lại bị nói là ngu ngốc, không có mắt nhìn người. Ở đâu ra tiêu chuẩn kép như thế nhỉ? Mình hay nói, giữa việc chọn một người yêu mình nhưng mình không yêu và một người mình yêu mà cũng yêu lại mình, lại sao lại phải chọn người mình không yêu, đúng không? Thử hỏi trong cuộc đời chúng ta đã có biết bao nhiêu nam phụ, cũng quan tâm đến ta, cũng yêu thương ta đấy, nhưng sao chỉ có nam chính mới sánh bước bên ta? Giờ có ai trong chúng ta lại đánh đổi người yêu hiện tại với một nam phụ nào đó không? Vậy nên đôi khi nếu bạn cảm thấy tác giả quá bất công với một nam phụ nào đó, thì hãy nghĩ đã bao lần bạn đối xử với những “nam phụ” của cuộc đời bạn bất công, ha? Trên đời này không có gì đảm bảo bạn cho đi bao nhiêu sẽ nhận lại bấy nhiêu, nghĩ thoáng ra một chút thì đôi bên cùng có lợi. Đừng chỉ chăm chăm chỉ trích “nam chính” không dành cho nữ chính đủ tình cảm, hãy tự hỏi vì sao nữ chính vẫn không rời bỏ người đó mà đến với “nam phụ” tốt đẹp hơn vạn phần. Một cốc nước, chỉ có người uống mới biết nóng hay lạnh mà thôi.

Dạo này mình không đọc thêm quyển ngôn tình nào cả, cũng không biết quyển nào mới xuất bản, quyển nào đang được yêu thích. Cảm thấy thế giới ngôn tình bây giờ không những không còn sôi động, mà những đối tượng độc giả ngày xưa đều đã lớn hơn rất nhiều rồi, đã không còn hi vọng tìm được “soái ca” sẽ thay mình gánh vác thế giới nữa. Mình thì nghĩ để tìm được một người như thế tốn quá nhiều thời gian, có khi phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, chi bằng tự mình gánh vác lấy thế giới. Bởi vì mình biết có một người bạn, từng có rất nhiều hi vọng về tình yêu, chỉ để thất vọng, buồn bã bởi vì cô ấy cho đi quá nhiều, nhưng không nhận lại tương xứng. Thế rồi hai người cứ dần xa nhau, chàng trai thì chẳng hiểu sao cô gái chàng nghĩ sẽ không bao giờ rời đi lại có thể quay lưng, còn cô gái thì cảm thấy những cố gắng của mình sẽ mãi không thể được thấu hiểu và đền đáp. Vậy đấy.

Hôm nay mình tỉnh giấc, cảm thấy có những thứ vốn không cần phải nghĩ, càng không nên bận tâm, vì sẽ không thể thay đổi được. Bớt đi một vài phiền muộn là chuyện nên làm. Như mình đã nói, không thể lấy quy chuẩn của mình áp lên người khác và hi vọng họ đối xử với mình y hệt, vì như vậy là bất công. Bất công cho cả mình và cho cả người bị ép vào khuôn khổ ấy. Và nếu đã không thể thay đổi được, chi bằng hãy thông cảm.