[Review] The Hunger Artist by Franz Kafka

A Hunger for Approval

 photo tumblr_m4zv83s36M1qghyauo1_500.jpg

“The Hunger Artist” by Franz Kafka describes the life of a man who is a hunger artist, which means he doesn’t eat in order to perform to all the people that come and watch him fast. They can watch him fast for days and days and days as a form of entertainment and the hunger artist is the performer of the show. The story gives the readers a sense of how long the main protagonist can devote himself to his own form of art – fasting and of how the world reacts to him. The questions of who we are to decide what a person is capable of doing, who we are to determine whether one’s artwork is acceptable or not and who we are to create all these categories have been raised repeatedly over the course of the story. There seems to be this refusal to view someone whose art does not fit in certain category as fully flushed out human with their own passions, desires and lives. But is a society that dehumanizes their own people just because they are different is a society that we want to live in?

The world of “The Hunger Artist” is presented by a limited narrator who tells the story from the view of the protagonist revealing his thoughts and relating everything that happens in the story to his own perspective. Kafka’s intension is to show the readers the feelings inside the hunger artists, of what it is like to be kept in a cage, to be taken advantage of from society and then eventually to have sacrificed his entire life for the work of art. Kafka has put everything on the line where we as readers cannot really tell if the hunger artist is doing this for the art that he has been pursuing or he is just merely obsessed with fasting as a rebellion to the world.

The hunger artist’s art consists of starving himself day after day in front of an audience because at one time “everybody want[s] to see him at least once a day” (Kafka 327). First, it would be misleading that the hunger artist might do this just for the money and for the fame due to the fact that people seem to be interested in the performance at the time; however, we find out later on that it is not the case. The hunger artist is a round and static character because from the beginning until the very end, he has never changed his view on the art that he has been creating; and even though he seems to have a lot of thoughts on his artwork, it is mainly for how many more days he can fast: “He had held out for a long time, an illimitably long time; why stop now, when he was in his best fating form, or rather, not yet quite in his best fasting form?” (Kafka 329).

He is an artist, at least in his own eyes, and fasting is his form of art that he wants to show to the world around him. Nevertheless, by starving himself, he is destroying his body and his ability to create more artwork out of his body; thus, it is gradually taking him away from the chance of seeing his own product. Kafka seems to indicate that the hunger artist knows that death is waiting for him at the end if he continues to starve himself “Are you still fasting?”, but once again, he answers with no hesitation “Because I have to fast, I can’t help it” (334). The hunger artist fasts because there is no food he likes and he is doing this because he is dissatisfied with the world and is not happy with the food that he can eat. Therefore, his reaction is to act this way and he cannot choose to act any other way because this is who he is as a person. Many artists create art out of the deep desire that they have to create it and they are consistently productive over long period of their life. It can be seen that the hunger artist is one of those artists, somebody who is very much concerned, perhaps consumed by the production of his own art.

The society in “The Hunger Artist” has put the hunger artist in a cage, indicating that there are certain characters and role that he is expected to play so that he can pursue the desire to produce art. However, it seems like not only he has troubles finding roles that he can “play”, he meets obstacles when he tries to create them for himself. Kafka has set a set of minor characters – “permanent watchers” (328) in shaping readers’ interpretations and attitudes toward the hunger artist, especially to contrast between the doubts from the society and the artist’s honesty. The task of these watchers is “to watch the hunger artist day and night, there of them at a time, in case he should have some secret recourse to nourishment” (Kafka 328) and the hunger artist enjoys having these watchers around because he can show them “the honor of his profession” (Kafka 328) and that he is dedicated to his artwork more than anyone out there. However, there are still some watchers tend to be “very lax” with the idea that they can “give the hunger artist the chance of a little refreshment” (Kafka 328). Nothing seems to make the hunger artist more annoyed than these watchers because they pity him and his work of art and they think that they are doing him a favor by letting him have something to eat every once in a while.

It is certainly difficult for the hunger artist to live in a world where there is no one that can understand his needs to produce art because they have this mind set of cheatings – “the world was cheating him of his reward” (Kafka 334). It is the practice of assuming someone to be something that they are not, without questioning any other possibility. It takes away the foundation of an artist like his feeling, his belief, and his desire and treats those like a costume of money and fame. A step beyond that is being abandoned by his audience who goes “streaming past him to other more favored attractions (Kafka 331) and not being accepted by the larger society because “there was not comfort for those living in the present” (Kafka 331) to watch the hunger artist; therefore, it dehumanizes the hunger artist and it feeds this idea that the artist is an outsider, no more than an outdated form of entertainment.

So, at some point, when there is deliberate lack of inclusion becomes exclusion. In “A Hunger Artist,” the hunger artist’s troubled relationship with his spectators suggests that the artist exists apart from society and must therefore be misunderstood. The belief exists in the society seems to be that the hunger artist just does not belong or that he only belongs in a very small role. But if that is all society was being shown, this belief can cross over to everyone’s daily life by their subconscious biases and perceptions since “for the elders he was often just a joke that happened to be in fashion” (Kafka 327). Nobody ever takes the hunger artist and his artwork seriously. When it is rare to see someone like the hunger artist, it suggests that the hunger artist is not important and it creates the bias that the hunger artist is not worthy to be in any community.

The whole story by Kafka is presented through the lenses of the hunger artist, someone who is constantly looking out to the real world while being kept in a cage. This particular setting makes the readers wonder whether it is worth it to lock one’s self for the sake of performing art and how terrible it is for the hunger artist to be nothing but a specie for other people to look at. The suffering of a desperate soul is what he can symbolize the best. He is both the artist and the masterpiece and he devotes himself to what seems to him the heart of his existence, fasting in a cage in front of an apathetic society. Once again, Kafka shows that the artwork of the hunger artist is nothing more than an animal in a circus and he is nothing but a form of entertainment as shown by “when the public came thronging out in the intervals to see the animals, they could hardly avoid passing the hunger artist’s cage and stopping there for a moment” (332). The fact that even though the audience finds other things more interesting to them than the starvation of a person, the hunger artist does not simply adapt and change; thus, this raises a question of whether the artist is doing all of this for the acceptance of the society or he is just living his life of creating his own art. With that being stated, Kafka wants us to understand that the hunger artist only wants approval from the art work that he is creating and that he is “too fanatically devoted to fasting” (332). He is indeed a master in the art of fasting. All he is longing his whole life for is some recognition, a fickle attention or just one brief glance of a stranger passing by him. A sign acknowledging his existence and his work of art; nevertheless, nobody seems to be curious enough in wanting to know more about his art and it eventually breaks the hunger artist “and that was the reason why the hunger artist, who had of course been looking forward to these visiting hours as the main achievement of his life, began instead to shrink from them” (Kafka 332).

So, if the hunger artist is a symbolic representation of the art, the reality of being an artist and the desire to perform this form of art to an audience, then it seems like he does not only want approval from the audience but also from himself. Over the course of the story, readers are shown repeatedly by the author that the hunger artist is never satisfied with his art work. Kafka indicates that “it was not perhaps mere fasting that had brought him to such skeleton thinness” but “it was dissatisfaction with himself that had worn him down” (329). The hunger artist has always been asking himself of all “the fame he would get for fasting longer” and for being “the record hunger artist of all time” (Kafka 329). It becomes an obsession that he must fast more and more to pass what he has already accomplished and to “[beat] his own record by a performance beyond human imagination” (Kafka 330). In the hunger artist’s case, being an artist means cutting oneself off from the world, a conclusion reflected in the hunger artist’s conscious choice to sequester himself in a cage. The cage where the hunger artist spends most of his life is not really what separates him from the world but it is his continuous desire to prove himself, and the hope to be accepted by the society that keeps him from reality. This physical separation of hunger artist and spectator mirrors the spiritual separation of the individual artistic ego and public will. The further the hunger artist goes in pursuit of perfection, as he does in the circus, the further away he moves from the understanding of the people for whom he performs.

It is the battle outside and inside of the hunger artist to fight against an ignorant world that is “cheating him of his reward” (Kafka 334) and how to effectively create change, which sadly the hunger artist fails miserably. This gap in mindset leads to a critical gap in understanding. Set apart from others, only the hunger artist realizes the importance of his ambitions and accomplishments, and only he knows that he is not cheating, but there is no approval of that. A large part that creates this tragedy for the hunger artist is that people do not understand the importance of his art work and that he is so concerned with himself that he cannot enjoy his own masterpiece. After all, it is a matter of if we are able to put the artists and their work to cherish without twisting or changing anything about them. And if every artist is given a cage where he can be in, “not even to miss his freedom” (Kafka 334), will they be able to overcome their own obsession of wanting recognition and approval from society?

Works Cited

Kafka, Franz. “A Hunger Artist”. The Norton Introduction to Literature Portable Eleventh Edition, edited by Kelly Mays, W.W. Norton & Company, 2013, pp. 327-334.

Frankenstein: The perceived self

 photo tumblr_mk6nd4aPhS1qeq0d5o1_500.png

I was thinking a lot lately about what we consider “good” or “bad” in this society, what are the standards, the privileges and the possibilities a person can attain in his/her life. It again raises the question of who are we to decide what a person is capable of doing, who are we to determine whether the behavior of a person is acceptable or not and who are we to indicate all those things in our life and create all those categories?

I have a lot of principles tagging along my entire life; there are things that cannot be understood, there are things that cannot be told. However, I sometimes see myself contradicting my own beliefs and self-reflections. As I was reading “Frankenstein” again, I saw things that I wasn’t able to see years ago, I acknowledged that I have changed over time and I’m scared of the fact that I was changed in a way that I didn’t even see myself practicing it.

Mary Shelly’s “Frankenstein” has touched upon many different factors in our way of viewing the world and challenged the opposites that existed in every sense of a human being. I feel empathy for the creature, the monster, the murderer, even though I cannot deny how terrible the crimes were for everybody else. People would think that it is understandable to feel that way for the creature since he was built to draw that inner sympathy out of readers, that kind of “guilty pleasure” in perceiving an anti-hero. But, what I’m referring to is the fact that I totally shut down it comes to Victor Frankenstein. Victor had everything growing up: family, education and friendship, but he was never satisfied with what he had, never understood how meaningful it was to be raised in such loving environment. Victor was selfish, childish and irresponsible the whole time and he didn’t grow at all even in the end, no matter what happened, no matter how many people sacrificed because he couldn’t take the duty towards a thing that was made by him. It bugs me so much to see the isolation the creature had to face his entire life. How does it feel to be abandoned by your creator, your “God”, your “father”? How does it feel to be different and to not be accepted by a society? How does it feel to be alone? All those questions were floating around as I was reading the book, thinking of how important it was to be loved and to be taken care of. I always say that the past doesn’t tell you everything about a person, but also, I don’t take “the past” as an excuse for anything that a person has done wrong. But once again, “Frankenstein” has challenged this principle of mine, has questioned my attitudes along side with so many other things and has made me think of how the society perceives a person and how skeptical we are when we judge other people.

Victor Frankenstein was playing the “God” role in the creature’s life, but instead of loving it and taking care of it, all Victor did was trying to kill it just because it didn’t meet the expectation of what he thought it should have been. The creature didn’t ask to be born, didn’t want to be brought into this world and receive all the unreasonable disgusts from its own creator. The creature was being hated ever since: he didn’t have a name nor a place to stay nor a person to tell him what to do with his life. He had to figure out everything on his own, and even though he tried his best to fit in, he was always an outsider. But why? Because he was ugly, he was abnormal, because nobody gave him a chance to prove himself that he was just like any other person, wanting to love and be loved. The fact that he never actually had a family, and all he ever wanted was to find somebody that would accept him for him was something I found so disturbing while reading this; especially when comparing to Victor Frankenstein and all the love he received from his family. I was frustrated thinking about what if Victor was a better father, what if he actually knew that he was getting into, what if he understood his duty and responsibility; but then again, Victor never learnt anything, even after all that time. He was still that same ignorant young man from the beginning until the end, didn’t bother listening and figuring things out, didn’t give the creature and himself a chance to prevent all the misfortunes that could have been prevented. I blame the creature for the crimes, but I blame Victor even more for his incapability of taking responsibility: he was always running away from reality, using science as an excuse for everything and blaming the creature for everything that happened. But then, would all these things bring back his loved ones? Would all these things make the creature a better “creature”? Would all these things help him to find his own happiness? The moment he decided to run away from his duty toward the creature, that when everything started and he couldn’t fix it anymore (not mentioned the fact that he didn’t even bother fixing it). He already knew what would happen if he continued ignoring the creature, but he still did. He already acknowledged the consequences of playing with the devil, but he still didn’t care. He already witnessed the deaths of so many innocent people just because of his ignorance, but he still didn’t learn and grow.

That just leads me to a question of how ignorance can destroy a constructed society: If you decide just to live for yourself and yourself only, then what is the point of having a thing called “society”? What does it mean to have a family? Why does it matter to listen to other people and put yourself in their shoes? If everything you do is just for yourself, then in the end, will it be you hurting other people?

Năm mới, giữ bàn tay thật ấm nhé

 photo IMG_8197.jpg

Bầu trời xinh đẹp của đất nước mình yêu

Hẹn bầu trời một ngày tháng 5 xanh tươi nhé

Vậy là đã qua năm mới Đinh Dậu được vài ngày rồi; ở nhà hẳn là không khí Tết cũng đã dần nhạt bớt và mọi người cũng bắt đầu chuẩn bị cho những ngày làm việc sắp tới, chắc hẳn ai cũng có chút tiếc nuối vì niềm vui lúc nào cũng qua quá nhanh so với bộn bề cuộc sống, phải không nhỉ? Thực ra năm nay mình không còn buồn nhiều như năm trước, đó là lí do tại sao mình không tìm được động lực để viết một bài chúc mừng năm mới tất cả các bạn đúng hẹn, cũng là lí do vì sao blog dạo này im ắng hơn hẳn. Cảm giác như cuộc sống của mình bây giờ đã đi vào quỹ đạo, mình không còn là cô bé hơi tí lại mở lịch ra để xem còn bao lâu nữa thì được về với Hà Nội của mình, cũng không còn lo lắng làm sao để bớt tủi thân khi nhìn người ta sum vầy bên gia đình bè bạn. Mình cũng đã lớn hơn một chút xíu so với năm trước rồi đó nhỉ? Cảm giác mỗi lần nhận ra đã hoàn thiện được một phần nào đó của bản thân, thì lại muốn cảm ơn Giấc mộng đêm hè đã luôn là nơi để mình xả những nỗi cô đơn, những tủi hờn và cả những giận dỗi vô cớ với thế giới này, luôn là nơi an toàn nhất để mình được thoải mái là mình, một cô bé lúc nào cũng sợ bị bỏ quên.

Nhưng nói gì thì nói, truyền thống năm nào cũng vậy, phải viết một cái gì đó cho blog, đặt ra mục tiêu năm nay sẽ cố viết nhiều hơn một chút, sẽ đọc nhiều và xem nhiều hơn, cũng là cho bản thân cơ hội được trải nghiệm và được tích luỹ. Dạo gần đây mình đang học một lớp văn học Anh trong giai đoạn cận đại và hiện đại, vì đó mà cũng được giới thiệu đến một phần thế giới văn học mà mình chưa bao giờ có cơ hội được biết và cảm nhận. Để rồi lại một lần trong một nghìn lần nữa cảm thấy bản thân quá nhỏ bé, những gì mình biết về những thứ mình yêu lại quá ít ỏi. Đôi lúc mình thấy bản thân dù cố gắng thế nào cũng không là đủ, luôn có những thứ mà mình yêu nhưng sao không hiểu cho hết. Nhưng rồi tình yêu không phải là như thế sao? Phải luôn luôn khát khao tìm tòi, luôn luôn mong muốn được hiểu nhiều hơn thì mới là yêu, nhỉ? Hiểu hết rồi thì còn biết yêu điều gì đây? Giống như mình mỗi năm đều đọc lại Harry Potter, Little Women hay xem lại Definitely, maybe, vì mỗi lần mình lại có những cảm nhận rất khác, lại nhìn thấy một bản thân mình đang ấn nấp đâu đó trong từng trang sách, thước phim.

À nói đến việc đọc lại một cái gì đó. Mình có một cuốn sách ngôn tình mà có lẽ mình chưa bao giờ nói trên một bài post cụ thể nào cả, nhưng tình cờ lại là cuốn sách ngôn tình mình đọc lại nhiều nhất, nhiều hơn cả “Bên nhau trọn đời”. Mình không hay nhắc đến cuốn sách này, phần vì mình thấy câu chuyện đấy quá đơn thuần, quá nhẹ nhàng, phần vì mình còn chẳng biết tại sao mình thích câu chuyện ấy đến thế. Nhưng hôm nay nhân tiện kể về việc mình hay đọc lại những cuốn sách mình yêu như thế nào, mình sẽ viết vài lời về cuốn sách nho nhỏ chứa đựng nhiều tình yêu ấy. “Kí ức độc quyền” không phải là một cuốn truyện xuất sắc trong số hằng hà sa số những cuốn sách tình yêu mà mình đã đọc qua trong cuộc đời này, nhưng mình luôn nhìn thấy bản thân mở nó ra để đọc mỗi khi mình bối rối, tủi thân hay cả những khi mình không biết rồi ngày mai mình có thoải mái bước ra đường với một nụ cười hay không. Câu chuyện đơn thuần về một cô sinh viên nhỏ yêu thầy giáo dạy thay một vài buổi tiếng Nga của mình tưởng chừng như không có gì, mà lại đặc biệt đến độ mỗi khi có tuyết rơi và nghe ai đó nhắc đến pháo hoa đêm giao thừa, là mình lại nhớ đến cái ôm không chặt đầy tiếc nuối của hai người, nhớ đến những tin nhắn quan tâm hững hờ trao nhau qua lại suốt từng ấy năm, nhớ cô gái cúi xuống tìm kính áp tròng bị rơi cho người con trai và chiếc khăn quấn vội lúc trời trở gió. Với mình, yêu một người trọn đời trọn kiếp chính là mong muốn đẹp nhất, đơn thuần nhất và cũng khó khăn nhất.

Cuộc sống này bạn đã gặp qua bao người? Đã trao lời yêu và đã yêu thương từng ấy người hết mình chứ? Liệu những tình yêu đã trôi qua, đã bị bỏ lỡ, có lúc nào quay trở lại và khiến chính bạn không cam tâm? Với mình, yêu một người chính là dù thế nào cũng muốn ở bên người đó, lúc nào cũng tin tưởng và ủng hộ; và câu chuyện “Kí ức độc quyền” là minh chứng cho niềm tin mãnh liệt ấy. Tình yêu không phải cứ sống đi chết lại mới là tình yêu đẹp, tình yêu đẹp là khi anh đưa tay ra và em nắm lấy bàn tay ấy, rồi chúng ta cùng bước dưới nắng vào một buổi chiều thu gió nhè nhẹ. Câu chuyện tình yêu dịu dàng như một dòng suối nhỏ, chảy sâu vào lòng người, len lỏi từng ngóc ngách và khiến tim mình như khẽ rung lên bởi sự trong trẻo ấy chính là câu chuyện tình yêu mình ngưỡng mộ nhất. Hoạ chăng bởi vì quá trân trọng Mộ Thừa Hoà và Tiết Đồng nên đến tận giờ vẫn không sao viết nổi một bài review tử tế. Cảm giác nếu mình viết ra thì toàn bộ thứ ma thuật trong tình yêu ấy sẽ biến mất, để lại mình ngơ ngẩn không biết phải làm sao. Vậy nên, có lẽ thế này thôi, một chút nho nhỏ để mọi người biết rằng trong mình tồn tại rất nhiều niềm tin vào tình yêu, nhưng cũng vì thế rất sợ bộc lộ, rất sợ người khác biết được thật ra mình đơn thuần và ngốc nghếch như thế.

Vậy nên năm mới rồi hi vọng mọi người đều có thể tìm được những hạnh phúc bé nhỏ như trong “Kí ức độc quyền” nhé, để có thể tạo cho chính bản thân mình những kí ức ý nghĩa bên những người mà mình yêu thương. Hoặc có thể bắt đầu bằng việc đọc câu chuyện nho nhỏ đầy cảm xúc này ha? Mình không dám đảm bảo nó là câu chuyện đặc biệt nhất trong hàng nghìn câu chuyện, nhưng mình tin là bạn sẽ mỉm cười khi cảm nhận được hạnh phúc đơn thuần của hai nhân vật chính. Vì đôi khi cuộc sống chính là thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau.

Hôm nọ mình bước đi dưới hàng cây phủ đầy tuyết trắng, tay thì đông cứng, chiếc khăn trên cổ cũng chẳng chống chọi được với cái lạnh âm 20 độ C ở nơi này, nhưng mình lại không còn cảm thấy lạc lõng nữa. Đất Mỹ đã giữ mình đủ lâu để mình không còn là cô gái nhỏ chỉ muốn chạy về ôm mẹ khóc một trận thật là lớn, cũng không còn muốn thủ thỉ với mẹ rằng “Hay thôi con về mẹ nuôi con đọc sách cả đời được không?”, cũng không còn thấy khó khăn mỗi khi người ta bên nhau còn mình lúc nào cũng chỉ lủi thủi một mình nữa. Vì mình nhớ năm trước mỗi khi mình buồn, mình lại lôi “Kí ức độc quyền” ra đọc, để tự nhủ rằng có một ngày Mộ Thừa Hoà của đời mình sẽ xuất hiện, ôm lấy mình đi qua những tủi hờn; nhưng năm nay thì không còn như thế nữa. Chắc hẳn vì mình biết sẽ không có một Mộ Thừa Hoà nào cả, mà cũng vì tại sao phải cần một Mộ Thừa Hoà khi mình không phải là Tiết Đồng cơ chứ? Chẳng phải là mình đã tìm được một người thật phù hợp với mình ở bên sao? Vậy nên có lẽ cũng đến lúc “Kí ức độc quyền” trở thành một điều gì đấy dành cho tất cả mọi người, để biết đâu, ai đó đang ở giữa một miền đất xa lạ, có thể nắm lấy bàn tay của Mộ Thừa Hoà một chút để bước qua cô đơn.

Vì mình biết trái tim của mình đã tràn ngập nụ cười và hạnh phúc chỉ bởi vì mình tin vào câu chuyện tình yêu ấy. Nhưng có lẽ cũng là lúc mình nên tin vào chính câu chuyện tình yêu của mình rồi. Thế nên, mình tặng lại “Kí ức độc quyền” ấy cho mọi người, để chúng ta cùng tạo nên những kí ức của riêng chúng ta, nhé?

Chúc mọi người năm mới an lành, yên ấm.

Hãy giữ bàn tay thật ấm trong tay một người khác, hoặc bên một tách trà nóng, được không nào?

Chuyện cũ của Lịch Xuyên

 photo IMG_0576.jpg

 

Lịch Xuyên à,

 

Bây giờ là 2 giờ sáng, em vừa đọc lại “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” sau gần 5 năm. Nói thế nào nhỉ, dạo gần đây có xem phim về anh, thấy được anh thực sự “sống” trên màn ảnh, cười với Tiểu Thu, yêu thương Tiểu Thu và cũng dằn vặt Tiểu Thu, em lại muốn viết gì đó.

 

Anh biết không, em chẳng bao giờ viết gì về anh, trong đám review ngắn, còn chẳng có câu chuyện của anh, vì không biết sao chứ với cuốn sách ấy, là cả yêu cả hận. Em đã từng nói với bạn em rằng, nếu là “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” thì em sẽ không bao giờ đưa ra bất kì lời bình luận gì, em sẽ không nói yêu, nhưng em cũng sẽ không bao giờ tuyên bố ghét.

 

Em đã bao giờ kể cho anh nghe về cái kết gây tranh cãi nhất trong lòng em chưa? Đó là cái kết của manga “I give my first love to you”. Nam chính bị bệnh tim và có thể chết bất cứ lúc nào, nhưng tác giả trêu ngươi em, kết thúc câu chuyện ở đoạn nam chính được đưa vào phòng phẫu thuật, sống chết thế nào chẳng ai hay, chỉ có nữ chính ngồi bên ngoài chờ đợi cùng với lá thư tuyệt mệnh của nam chính. Anh biết không, thà tác giả cho nam chính chết luôn, em còn hạnh phúc hơn. Cảm giác chờ đợi trong tuyệt vọng chắc hẳn đau khổ thế nào, anh phải rõ hơn em chứ, đúng không? Vậy nên dù anh và Tiểu Thu hạnh phúc ở cuối truyện, em vẫn luôn mơ hồ lo sợ, lo sợ rằng cái kết ấy không bao giờ có thể hạnh phúc cho nổi.

 

Thế nên, suốt rất nhiều năm qua, em thường hay trốn tránh anh. Dù khi em đọc câu chuyện về anh, chỉ nghĩ anh thật hạnh phúc, vì cuối cùng anh vẫn được sống và được yêu thương. Chính Đông, Lăng ca ca rồi Xi Vưu đều không có được may mắn như vậy, đều khiến em lúc đọc sống còn không bằng chết. Nhưng rồi càng lớn em lại càng nhận ra, vì sao em lúc nào em cũng trốn tránh anh, chứ không phải những người khác. Bởi vì em sợ, sợ rằng anh cũng là một cái kết mở đầy đau thương, sợ rằng anh không cho em nổi 5 năm như anh đã nói với Tiểu Thu ngày ấy, sợ rằng hạnh phúc trong câu chuyện chỉ mới là khởi đầu cho đau thương. Nói anh nghe này, em là một đứa rất dễ bị chi phối bởi cảm xúc của những câu chữ; nhớ có những lúc đọc một câu chuyện buồn, em lại thấy thế giới như sụp đổ, bản thân không còn muốn làm gì hay tin vào ai nữa. Dạo gần đây, anh biết không, em còn chẳng dám đọc truyện buồn nữa, vì trái tim em bây giờ không nhu trái tim em của 5 năm trước nữa rồi. Em của bây giờ sợ chia ly hơn rất nhiều em của lần đầu tiên biết anh. Anh à, em lớn rồi, nhưng không còn kiên cường như trước nữa. Trải qua vài lần chia ly, mới thấy Tiểu Thu yêu anh mới mạnh mẽ làm sao, em không thể so sánh nổi.

 

Lịch Xuyên, anh vẫn đang hạnh phúc chứ? Em dạo này vẫn đang ngoan ngoãn chờ phim về anh ra hàng tuần, để được nhìn thấy anh, ngó anh cười một cái thật tươi với Tiểu Thu. Anh biết không, phim hay lắm nhé, anh được khắc hoạ rất rõ nét với thật nhiều cảm xúc, em rất thích. Cảm thấy như được gặp lại anh, được anh nhìn với ánh mắt trìu mến như vậy. Em rất thích mỗi lần anh cười, bởi vì anh không mấy khi cười trong suốt cả mười năm ấy, chỉ trừ những lúc hiếm hoi bên Tiểu Thu, mà thật ra những lúc ấy cũng chứa quá nhiều dằn vặt.

 

Lúc này em cũng vẫn đang dằn vặt, vì không ngờ cuối cùng em cũng chịu viết chút gì cho anh. Thật ra mấy hôm nay trên facebook và instagram của em, đều ngập tràn hình ảnh của anh, đều đầy ắp những câu nói năm xưa. Em thiếu điều muốn hét lên cho cả thế giới thấy, Lịch Xuyên em yêu năm ấy, chưa bao giờ thay đổi, vẫn hoàn mỹ và thâm tình như vậy, vẫn khiến em thổn thức không nguôi. Nhưng để viết được ra bài này mà đăng lên blog, em đã phải lấy không biết bao nhiêu dũng khí, tự an ủi rằng khi em đọc lại, nhất định phải biết rằng anh vẫn đang hạnh phúc. Em đã chôn vùi anh quá lâu rồi, cũng đã đến lúc em trực tiếp đối mặt với nỗi sợ hãi mơ hồ ấy. Em vẫn nhớ khi em đọc lại “Giai Kỳ Như Mộng”, em thấy thế giới như sụp đổ, vì Chính Đông vẫn chết và em vẫn chỉ là một đứa bé không sao tìm được lối ra trong thế giới ấy, vẫn cứ dằn vặt bản thân rất nhiều lần, vẫn cứ không hiểu tại sao Chính Đông phải khổ như thế. Em sợ anh cũng như Chính Đông, trở thành một nỗi ám ảnh thường trực trong em mỗi khi nhắc đến những câu chuyện về bệnh tật, đặc biệt là ung thư, mỗi khi nhắc đến nam chính thầm lặng yêu thương. Dù kì thực, nào có tệ như thế, phải không anh? Anh với Tiểu Thu vẫn đang sống hạnh phúc với hai cô con gái nhỏ cơ mà? Sao em ngốc thế, anh nhỉ?

 

 photo IMG_0569.jpg

 

À đúng rồi, em còn đang xem một bộ phim có tên “Uncontrollably Fond” nói về một chàng trai mắc bệnh hiểm nghèo chỉ còn sống được 3 tháng cùng một tình yêu mãnh liệt với một cô gái. Phim không quá xuất sắc, rating thì kém, diễn xuất cũng tầm tầm, tình tiết mỗi tập cũng chẳng có gì. Ấy vậy mà em vẫn cứ xem. Anh nghĩ em có hi vọng gì không? Quả thật, đến hơn một nửa tế bào não của em đều mách bảo là nam chính nên chết ở cuối phim để em được nhẹ nhõm, nhưng trái tim em thì cứ liên tục cầu khấn rằng “hãy sống đi”. Anh thấy em có mâu thuẫn không? Lịch Xuyên, một bộ phim khác của Hàn Quốc mà em vô cùng thích là “Sorry I love you”, nam chính chết ở cuối phim, nữ chính vì thế cũng chết theo nam chính bởi vì cô đã cả đời sống vì người khác, chỉ duy nhất được chết vì mình, vì nam chính đã phải cô đơn quá lâu rồi. Cả một bộ phim là một chuỗi thảm kịch đầy nước mắt mà em chỉ muốn chết theo. Nhưng cuối cùng, nó lại không ám ảnh em đến thế, dù thật ra nam chính của phim khắc một tấm bia mộ có rất nhiều nét tương đồng với tấm bia mộ anh định khắc. Đấy anh thấy không, kể ra em cũng mạnh mẽ lắm, đọc và xem không biết bao nhiêu thứ đả kích tâm hồn như vậy.

 

Nói ra thì cũng buồn cười, lí do tại sao em lại đọc lại truyện sau bao nhiêu năm cũng rất lãng xẹt, em chỉ muốn biết chắc chắn một lần nữa là anh sẽ không chết, anh sẽ hạnh phúc. Bởi không biết vì sao, chứ em luôn thấy anh mơ hồ tựa như không tồn tại, cảm thấy mọi thứ về anh cứ như một giấc mơ không thực. Vậy nên đọc để khóc, đọc để biết rằng anh vẫn đang hạnh phúc.

 

Em viết mấy dòng này cho anh, mục đích khác là vì muốn PR cho bộ phim về anh, muốn nhiều người xem phim và ủng hộ anh. Anh không phiền đâu, đúng không nhỉ? Lá thư này thì đương nhiên không là gì so với hàng nghìn lá thư Tiểu Thu đã viết cho anh, nhưng coi như là em cầu chúc anh được hạnh phúc một lần nữa. Vậy hen! Em sẽ xem phim thật ngoan ngoãn, anh nhé. Biết đâu lại có thêm vài phần dũng khí mà viết review phim ấy chứ hì.

 

Thương anh,

 

Một cô gái nhỏ.

 

With you: Điều tuyệt vời nhất của chúng ta là được bên nhau

 photo __share_psd_quotes___pack__2_with_you_2016_by_uaats_bb-da1uags.png

(cre on pic)

 

Tôi vừa trở về trên chuyến tàu nối dài hai đầu đất nước, đi ròng rã ba mươi tiếng cuối cùng cũng đến Hà Nôi. Việc đầu tiên sau khi trở về là xem nốt hai tập With you – Tuổi thanh xuân bên nhau (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta), để rồi lại thấy bản thân đã quá xa những năm tháng ấy rồi. Nhiều khi nghĩ vì sao tôi lại thích những câu chuyện thanh xuân đến vậy, ngay cả trước đây khi tôi vẫn còn học cấp 3, blog này đã ngập tràn hai tiếng “thanh xuân” ấy rồi. Hồi đó tôi nói, tôi sợ rằng bản thân không thể có được thanh xuân tươi đẹp đầy màu sắc như Kỳ Kỳ của Thời niên thiếu không thể quay trở lại ấy, sợ rằng tình yêu mà tôi trải nghiệm sẽ không thể nhiệm màu như Kha Cảnh Đằng và Thẩm Giai Nghi trong You’re the apple of my eye, rồi lại hoang hoải với những nhớ thương đầu đời của Tô Mạn dành cho Tống Dực của Bí mật bị thời gian vùi lấp. Ấy vậy mà không sai, thời gian qua đi, giờ tôi đã là tôi rất khác so với nhiều năm trước, nuối tiếc thì cũng không phải, nhưng có lẽ một phần nào trong tôi ước rằng tôi đang mơ một giấc mơ dài, mà khi tỉnh lại, tôi vẫn là cô học sinh cấp 3 vô lo vô nghĩ.

 

Tôi không định viết bài này dưới dạng review, chỉ là một kiểu trải lòng. Khi tôi xem đến tập cuối, có rất nhiều ý kiến nói rằng cái kết của phim không thực tế, đáng nhẽ Cảnh Cảnh phải chọn Lộ Tinh Hà và để Dư Hoài lại như một phần kí ức đẹp sẽ không bao giờ thay đổi về thanh xuân. Tôi thì không đặc biệt thích ai trong hai người này, vì vốn dĩ với tôi kết thúc viên mãn hay không là nằm ở nữ chính. Nếu nữ chính hạnh phúc vì lựa chọn của mình, thì tôi cũng hạnh phúc. Vì tôi đã không mong đợi Kỳ Kỳ phải lựa chọn Trương Tuấn hay Tiểu Ba ở phút cuối cùng ấy, nếu như cô ấy chưa sẵn sàng; tôi cũng không cần Thẩm Giai Nghi phải yêu Kha Cảnh Đằng mãi mãi nếu như cô ấy đã dành toàn tâm toàn ý cho một người khác; và tôi đương nhiên cũng không phán xét mối tình đơn phương hơn chục năm của Tô Mạn dành cho Tống Dực, vì cuối cùng, cô cũng đã được hạnh phúc. Vậy nên thấy Cảnh Cảnh sau bao năm tháng chờ đợi, mười năm cuộc đời của một cô gái, đã tìm lại được tình yêu mà cô cho là xứng đáng, vậy là đủ rồi.

 

Tôi đặc biệt thích những rung động nhẹ nhàng giữa Cảnh Cảnh và Dư Hoài, cảm thấy đúng là chỉ ngày xưa mới có những tình cảm kín kẽ mà êm ái như thế. Kiểu như thích thì rất thích nhưng chẳng bao giờ dám nói cho ai, chỉ có thể giấu kín trong lòng mà âm thầm quan tâm. Hẳn là Lộ Tinh Hà là người dũng cảm nhất trong tất cả, dám yêu, dám nói và dám từ bỏ. Bởi tôi biết ít nhất là Cảnh Cảnh và Dư Hoài đều không làm được, đều đã ôm đoạn tình cảm ấy mà bước những bước dài về tương lai, chẳng quan tâm xem bản thân có bị tổn thương hay không, cũng chẳng quan tâm xem bản thân có bao giờ thoát ra khỏi những dằn vặt day dứt ấy không. Tình cảm giữa Cảnh Cảnh và Dư Hoài chính là khiến người ta ghen tị, ghen tị bởi vì sau bao lâu như thế,v ẫn vững bền, vẫn nóng hổi, vẫn còn trao nhau những dịu dàng đến thế. Bởi trong chúng ta, có mấy ai thắng được thanh xuân? Có mấy ai đủ dũng cảm để bám víu lấy một thử tình cảm mơ hồ như vậy suốt mười năm? Thế nên, cuối cùng, họ có đến với nhau, cũng là bởi vì họ nhất quyết không buông bỏ. Bản thân chúng ta ghen tị, bởi lẽ chúng ta đều biết, nếu đặt mình trong trường hợp đấy, chỉ sợ không sớm thì muộn cũng buông tay, cũng phó mặc khiến nó bị cuốn theo những bộn bề cuộc sống.

 

Cảnh Cảnh đã nói ngay từ đầu rằng “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân”. Đúng là vậy, bởi họ đã phí hoái mười năm chờ đợi rồi lại thất vọng vì ngỡ chẳng thể tìm được nhau. Họ đã để cho Dư Hoài tuyệt vời nhất và Cảnh Cảnh tuyệt vời nhất cách nhau quá xa, ngỡ như chẳng thể bước chung một con đường. Cả hai người họ đều đã thua thanh xuân, đã phí hoài tuổi trẻ trong nhung nhớ chờ đợi. Mất cả mười năm như thế, họ mới hiểu được rằng “Chúng ta bên nhau là chúng ta tuyệt vời nhất”. Không cần biết ai ở thời điểm nào mới là tuyệt vời, nhưng sự thật là họ bên nhau tạo nên điều tuyệt vời nhất, cũng là khiến cho họ hạnh phúc nhất, toàn vẹn nhất. Có tình yêu dẫn lối, tôi tin là ai cũng sẽ hạnh phúc. Và tôi tin là dù khoảng cách giữa họ có là cả thanh xuân, là mười năm đằng đẵng không liên lạc, họ vẫn sẽ yêu nhau và hạnh phúc.

 

Tuổi trẻ của Cảnh Cảnh và Dư Hoài là của nhau, nhưng điều quan trọng là sau này họ sẽ dành cho nhau như thế nào. Vậy nên, hai người nhất định phải hạnh phúc, để nuôi dưỡng cho tôi sự tin tưởng vào tình yêu, được không nào?

 

 

Vì điều tuyệt vời nhất của chúng ta chính là được bên nhau mà.

This Is Our Youth – Review

 photo This-Is-Our-Youth.jpg

 

Our youth is like a sudden rain. Even though we could be sick after dancing in it, we would still want to do that again. Everybody all has that coming-of-age story, the time when we all want to do something odd and crazy, the time when everyone enjoys breaking the rules and doing silly things. However, nothing lasts forever, and even our youth has to grow up. That’s why as I watched the play “This Is Our Youth”, written by Kenneth Lonergan, I saw myself it in, and I understood what would make us the way we are today: Adolescent.

I chose to go to see the play on a Friday night at the Morrison Center, and to be more specific, it was April 8th, since I would never study anything at this time of the week anyway, therefore, the best option was to watch this play and to start writing something about it. I did not expect anything before coming to the theatre since I hadn’t read anything relating to the play at that time and I did not even know what the play was about; however, I actually enjoyed watching it more than I expected. “This is Our Youth” is a play by American dramatist and screenwriter Kenneth Lonergan. As being stated by the director of the “This Is Our Youth” version that I watched, the play “follows 48 hours in the life of three teenagers in New York City in the early 1980s” (Tracy Sunderland). And at first, I thought it must have something to do with music and passion, since it took place in New York and it was in the early 1980s. But I was wrong; nevertheless, I’m glad that I was wrong.

“This Is Our Youth” can be considered as a Realism play that associated with the modern theatre genre as it focuses on bringing a greater fidelity of real life to the performance and we, the audience, individually can relate to the characters and the situations occurred in the play. After all, most of us are normal human beings, we will be more likely to be emotionally connected with other normal human beings.  For me personally, I like when a play aims to describe on everyday drama with ordinary speech, ordinary people and ordinary settings so much more than seeing kings, queens and pirates. “This Is Our Youth” takes place in Dennis Ziegler’s apartment in New York. Dennis’s friend, Warren Straub, has just been kicked out of his house and stolen $15,000 from his abusive father, comes to Dennis’s place and wants to do something with a part of the money before giving it back to his dad. Dennis spends some of the money on cocaine and then hopes to sell it to a friend for much more so that Warren can have the whole $15000 back. Jessica Goldman, a charming fashion student, comes over and Warren hopes that he can use the money to get her into a relationship.

While it seems that this is not something we would regular see in our daily life since we wouldn’t steal money and do drugs that often, it connects to the theme of the play: those wild and poignant roller-coaster days known as growing up, those time when we have “no idea what we’re doing with our life” and we tend to make the most stupid decisions possible. The action that carries the play forward can be viewed by this particular questions: What would Warren do with the money? In fact, because of the money, Dennis and Warren purchased drugs, Warren got to hang out with Jessica, Warren had to sell all of his priceless collection in order to get the money he spent back and so much more. Everything in the play is governed by this $15000 and how they managed to deal with what they have spent. But then again, the action is carried by the money, but it is the character’s behavior and attitude toward money that make “This Is Our Youth” terribly beautiful and interesting to watch.

 

 photo 1051494_3475602.gif

I found myself laughing and worrying the whole time as I was wondering what would happen to Warren, yes, to Warren specifically. However, before going deeper into what I really think about Warren, I love the undeniably charming collaboration between three actors. David Kepner (Dennis Ziegler), David Weatherby (Warren Straub) and Quinn Donaldson (Jessica Goldman) together make me believe that the characters they were playing actually existed. I think it has a lot to do with the physical movements they made on stage: they were fighting, making out and yelling at each other all the time. It is more of me watching my friends figuring out their lives than experiencing a play. The word choice they used to communicate is also very relatable since it was the combination of regular dialogues and slangs and it was certainly something I can hear daily. For a lot of people who haven’t watched the play, they might think that why would they go see something they could find anywhere on the street, with three people arguing about their life styles. However, I think the fact that the actors can portrait real emotions is something I appreciate very much, since it shows that they actually live in that moment with the characters, just to bring us a lively plot-less play. Not only they got me hooked into the characters’ emotions, they also led me to a stage that I started to have feeling for them.

And yes, I’m referring to Warren only in this circumstance. Dennis and Jessica don’t give me the vibes of getting to know more about them; I guess it is mostly because of their personalities in the play. I don’t want to know about a guy who is emotionally damaged and a girl who is overly exposed to anxiousness. But, again, Warren is another story. Warren is attempting to navigate his way through uncharted territory: the world of first dates, family dramas and new friends; the world of sex and drugs; when all one requires is that perfect drug on that perfect night to feel “infinite”. Therefore, Warren is caught between trying to live his life and trying to run from it. What amazes me the most is that after that 48 hours, he finds out that he has to live his life differently. His heart is still yearning for a better life, a better half, and a better version of himself in the future even though he has experienced life in a very messy way. Isn’t it what adolescent is about? I believe that Warren will look back one day and be thankful for all the terrible things he has done that witness his path of growing up and a younger version of himself. I know to a certain point, Warren is a little bit over-portrait since in the end “This Is Our Youth” is still a play; however, we, the audience, cannot deny that we also did a lot silly things at that time, one way or another. So yes, Warren, it is never too late to live your life again.

 photo 1051494_3475602.gif

Beside being able to see Warren growing up through each scene, I got to see New York in a box. To be honest, I have never been to New York. So, it may be hard to believe if I say I love the set design because it gives me the feeling of New York. But the little apartment that Dennis owns with the wall full of pictures about his life, the drum set and the messy bed sheet tells me so much about the time and the location of the play and the person who lives in it. The apartment itself can spirit me back to those days in the early 1980s with all the furniture that you can hardly find anywhere in today’s apartments; thus, it gives me the feeling of an actual apartment in New York at that time and I think it is very important to give the audience this feeling as this is a realism play. But what I like most about this set is that it shows me exactly how a young guy’s apartment would look like. The apartment can be as messy as the owner wants, not much of decoration since Dennis is a guy, and guys usually don’t like decorating their room that much. Nevertheless, from the room, we can see that Dennis likes to listen to music, with his music player, a lot of music records and his drum set and he does care about the people that he loves, with a wall full of pictures. While I got to know more about Warren through his actions, I knew Dennis mostly because of his apartment and what he reacted to everything in it. The whole play was packed in this room, but I did not get tired of the set because they used the space really smart. I can still imagine whenever Dennis got mad at Warren, he would throw things around, he would kick anything around him; or when Warren was upset, he would smoke near the window or run around the house unconsciously; or when Warren and Jessica were flirting with all the music records that Warren owned. This unchanged set delivers a consistent feeling and expectation for the audience, let us witness the change of actions and feelings through time of the characters and shows us how everyone has grown. In the end, Warren and Dennis, in the same apartment, were playing drum together and looking forward to their brighter future, show the comparison with the young and wild version of them at the beginning when Dennis was yelling at Warren for touching the drum set.

Thus, the more I enjoy the set design choice that they have, the less I care about the characters’ costumes. Once again, all the characters were dressed up nice and suitable for the time being. However, I think I don’t actually pay attention to this specific part because they all look really normal, nothing pops out. And this is actually not a bad thing at all. Considering all the aspects of this play, the clothes choice that they have represents what the author wants to express: ordinary people with ordinary life. The author and the director probably want the audience to focus more on the characters themselves as normal human beings, that’s why they have made those choices of the costume design, to make it as simple as possible. Therefore, I don’t get distracted while watching the play since there is nothing super colorful or special about the costumes and I can actually concentrate on what the characters want to express in person. And I don’t mean that colorful costumes are unacceptable because I know there are plays that focus a lot on the costumes design as it speaks for their personality and the choices they make; however, in this play, all the characters are described as normal people so they wear normal clothes and deliver that vibe of realism. After all, what matters most is we as the audience understand Dennis, Warren and Jessica as any other people we can meet anywhere and accept them and follow them as the play goes by.

And I don’t know whether this is a thing with realism style or not, but I have noticed that not only the costumes design was simple but also the lighting design. For the whole play, I can see that there was only one main lighting choice and it was the bright yellow light that we could see in mostly every apartment. The lighting design that they make adds up to the feeling that the set is actually an apartment that you can see anywhere in New York. More importantly, with the constancy in providing lighting for all the character and also with the same kind of lighting, it shows that this play is not just a play that has a main character since everyone in this play receives the same lighting choice to express themselves. There is no close-up, no special lighting on anyone as three characters are equally reserved a specific part of the play and there is no focus on anyone at anytime since comparing to real life situation, a person’s life won’t stop just because somebody is having a hard time. I don’t know if that is what they are trying to communicate through their lighting design or not, but I enjoy seeing every character sharing the same spotlight and expressing their emotions together with other characters’ reactions.

 photo 1051494_3475602.gif

“This Is Our Youth” ends with a smile on Dennis and Warren’s face and also makes me feel that I did not spend two hours for nothing. The play is plot-less, there is hardly any climax or any solution to whatever that happened in that two hours, however, it touches upon so many different feelings, more than anything I would expect. The journey from darkness to lightness may sound a little sorrowful, since after all, we still don’t know what Warren would do with all the money he had spent, but before we walk out of the theatre, “This Is Our Youth” has already been an incredible adventure for all of us, so flutter, so moving and so real that we can all see ourselves in it. In the end, it’s not about how they would end up anymore. It’s about understanding, loving and forgiving to one of those adulthood moments that we might never have again. And for those of you who haven’t seen it, have you ever asked yourself what if you could live your youth all over again? I believe to a certain point, we all wish we could live in that moment one more time, especially to those who figure out that everybody looks down on them, to those who feed themselves with the feeling of how it used to be in the past, or to those who just try to survive through everyday worries. However, if you had the opportunity to live your life all over, would you do the same silly things you used to do? Would you be the same person if you changed the way you act long ago? And would you be willing to look at all the characters in “This Is Our Youth” and travel back in time just for once? Would you or wouldn’t you?

Mãi là Cố Hải và Bạch Lạc Nhân

(c) video made by me

Mấy hôm nay đều rất buồn, vì hai đứa nhỏ. Thực ra, không có phần 2 Thượng Ẩn cũng không sao cả, nhưng chán nản bởi vì hai đứa nó bị cấm xuất hiện cùng nhau, bao nhiêu chương trình khi không cũng bị loại ra khỏi danh sách, có tập Happy Camp với nhau cũng hoãn phát sóng mất rồi. Nhìn nước mắt của Cá Voi trên sân khấu fan meeting, nhìn khoảng cách giữa hai đứa nó mà chạnh lòng. Thuyền còn chưa ra khơi thì đã đắm. Không phải mình muốn hai đứa nhỏ yêu nhau hay gì cả, nhưng đến cả tình bạn còn chẳng thoải mái thì phải làm sao đây? Thân làm fangirl chỉ có thể đứng nhìn mà đau xót, ngồi tự cắt ghép cái clip này coi như an ủi bản thân. 

Mạnh mẽ lên nhé. Đây là dấu chấm hết cho chuyện tình trên màn ảnh của Cố Hải và Bạch Lạc Nhân, nhưng với Hoàng Cảnh Du và Hứa Nguỵ Châu, thì tất cả, mới chỉ là bắt đầu thôi, phải không nào? Cá Voi à, anh không cô đơn đâu. Vẫn còn có rất nhiều người yêu thương và dõi theo anh, vậy nên đừng khóc, cũng đừng buồn, phải thật mạnh mẽ chống chọi nhé. Những tâm huyết của Du Châu dành cho Thượng Ẩn, ai cũng biết, vậy nên, thực cảm ơn hai người. Dẫu cho sau này sẽ không còn được nhìn thấy Hải Nhân nữa, thì em vẫn tự hào, bởi vì đã dành một khoảng cuộc đời nhỏ bé này dõi theo hai anh, cả trong phim lẫn ngoài đời thực.

Câu chuyện Thượng Ẩn được viết ra để tô hồng lại cuộc đời vốn đã quá đen tối của nam chính, bởi vì tác giả muốn viết một cái kết khác cho chuyện tình buồn của bạn thân mình. Ai ngờ đâu người phải chịu khổ sở tiếp theo, lại chẳng ai khác ngoài hai diễn viên chính. Thôi thì, cuộc đời mà, vốn có bao giờ công bằng. Thượng Ẩn ngọt ngào, đơn thuần mà đầy cảm xúc. Vậy nên em, hi vọng, Du và Châu của em cũng phải thật hạnh phúc, dù thế nào đi chăng nữa! Vẫn mãi là Cố Hải và Bạch Lạc Nhân của em, vẫn mãi là hai chàng trai với nụ cười toả nắng năm nào. Nhưng cũng sẽ mãi là Hoàng Cảnh Du và Hứa Nguỵ Châu, với tương lai rộng mở, với tâm hồn phóng khoáng, nhé. 

Yêu thương rất nhiều. Cá Voi hãy bơi đi biển lớn nhé! Chỉ cần biết rằng anh không bao giờ cô đơn đâu.