Mãi là Cố Hải và Bạch Lạc Nhân

(c) video made by me

Mấy hôm nay đều rất buồn, vì hai đứa nhỏ. Thực ra, không có phần 2 Thượng Ẩn cũng không sao cả, nhưng chán nản bởi vì hai đứa nó bị cấm xuất hiện cùng nhau, bao nhiêu chương trình khi không cũng bị loại ra khỏi danh sách, có tập Happy Camp với nhau cũng hoãn phát sóng mất rồi. Nhìn nước mắt của Cá Voi trên sân khấu fan meeting, nhìn khoảng cách giữa hai đứa nó mà chạnh lòng. Thuyền còn chưa ra khơi thì đã đắm. Không phải mình muốn hai đứa nhỏ yêu nhau hay gì cả, nhưng đến cả tình bạn còn chẳng thoải mái thì phải làm sao đây? Thân làm fangirl chỉ có thể đứng nhìn mà đau xót, ngồi tự cắt ghép cái clip này coi như an ủi bản thân. 

Mạnh mẽ lên nhé. Đây là dấu chấm hết cho chuyện tình trên màn ảnh của Cố Hải và Bạch Lạc Nhân, nhưng với Hoàng Cảnh Du và Hứa Nguỵ Châu, thì tất cả, mới chỉ là bắt đầu thôi, phải không nào? Cá Voi à, anh không cô đơn đâu. Vẫn còn có rất nhiều người yêu thương và dõi theo anh, vậy nên đừng khóc, cũng đừng buồn, phải thật mạnh mẽ chống chọi nhé. Những tâm huyết của Du Châu dành cho Thượng Ẩn, ai cũng biết, vậy nên, thực cảm ơn hai người. Dẫu cho sau này sẽ không còn được nhìn thấy Hải Nhân nữa, thì em vẫn tự hào, bởi vì đã dành một khoảng cuộc đời nhỏ bé này dõi theo hai anh, cả trong phim lẫn ngoài đời thực.

Câu chuyện Thượng Ẩn được viết ra để tô hồng lại cuộc đời vốn đã quá đen tối của nam chính, bởi vì tác giả muốn viết một cái kết khác cho chuyện tình buồn của bạn thân mình. Ai ngờ đâu người phải chịu khổ sở tiếp theo, lại chẳng ai khác ngoài hai diễn viên chính. Thôi thì, cuộc đời mà, vốn có bao giờ công bằng. Thượng Ẩn ngọt ngào, đơn thuần mà đầy cảm xúc. Vậy nên em, hi vọng, Du và Châu của em cũng phải thật hạnh phúc, dù thế nào đi chăng nữa! Vẫn mãi là Cố Hải và Bạch Lạc Nhân của em, vẫn mãi là hai chàng trai với nụ cười toả nắng năm nào. Nhưng cũng sẽ mãi là Hoàng Cảnh Du và Hứa Nguỵ Châu, với tương lai rộng mở, với tâm hồn phóng khoáng, nhé. 

Yêu thương rất nhiều. Cá Voi hãy bơi đi biển lớn nhé! Chỉ cần biết rằng anh không bao giờ cô đơn đâu. 

[Feelings – Proposal Daisakusen] Hãy sống, hãy cười và hãy yêu như Rei nhé !

Photobucket

 

Thật ra tôi chưa bao giờ có ý định viết review cho “Proposal Daisakusen”, phần vì tôi đã xem bộ phim này từ rất lâu rồi, phần vì, nó có ý nghĩa đặc biệt đến độ tôi không dám chắc bản thân đủ khả năng để truyền tải những thông điệp mà Rei và Ken gửi gắm. Nhưng, gần đến ngày sinh nhật đứa bạn thân, tôi lại nghĩ, có lẽ đến lúc rồi, không thể chờ đợi thêm được nữa. Thật ra, những dòng này tôi viết hẳn là có tâm tư, nhưng thế nào đi nữa, cũng sẽ là một món quà, cho những gì đang thuộc về hiện tại, để người bạn ấy trân trọng, và cũng cho tôi, để nhớ về một điều gì đã quá mơ hồ trong tâm trí.

 

Chúc mừng sinh nhật, người tôi yêu ❤

 

Proposal Daisakusen là một trong những phim Nhật “phải xem” nếu như bạn mới biết đến thế giới phim ảnh Nhật đầy màu sắc ấy. Bộ phim viết về một chuyện tình, nhưng không phải cho hiện tại, mà quay ngược lại quá khứ, của những day dứt, hối hận và băn khoăn. Nhưng phim dịu dàng, ấm áp và yên bình đến độ, bản thân tôi, đã nghĩ, nếu có một người thực sự quay trở về quá khứ để yêu tôi, để thay đổi trở thành người phù hợp với tôi, vậy thì chẳng phải quá thần kì hay sao? Tất nhiên, chỉ trong trí tưởng tượng vốn đã quá đầy những câu chuyện của tôi mà thôi. Phim buồn mà sâu lắng, dịu dàng mà day dứt, khiến cho người xem như thấy mình trong đó, thấy những hối tiếc xưa kia, thấy lại những lần mơ màng mà lẩm bẩm “giá như”. Tưởng như kể về một câu chuyện tình, nhưng thật ra lại có nhiều hơn thế. Bộ phim không hoàn hảo, nhưng chính cái không hoàn hảo ấy tạo nên một sự chân thành hiếm có. Giống như một cơn mưa đầu hạ xua tan đi bụi bẩn, khô hanh cuối đông vậy.

Xem phim, để nhận ra, điều quan trọng không phải là trong quá khứ chuyện gì đã xảy ra, mà vào thời điểm ấy ở quá khứ, chúng ta đã nghĩ như thế nào. Liệu rằng có tồn tại những suy nghĩ chưa bao giờ được thổ lộ? Liệu rằng, chúng ta có hối hận hay không?

 

Photobucket

 

Tôi đã từng nói với con bạn, bộ phim này đánh dấu tình yêu to lớn của riêng tôi đối với Yama Pi ( diễn viên đóng vai Iwase Ken ). Tôi yêu Kenzo của anh, tôi yêu những cố gắng của nhân vật ấy, và hơn hết, bởi tôi tin, một người như thế mới có thể khiến tôi hạnh phúc. Thử tưởng tượng, một chàng trai, đến đám cưới của người anh ta yêu, nhưng lại không thể nào thanh thản chúc phúc cho cô ấy, đứng trên bục phát biểu, nhìn vào nụ cười của cô gái ấy mà như lấy kim đâm vào trái tim vốn đã sẵn rỉ máu. Một chàng trai yêu cô gái đến độ có thể làm mọi cách chỉ để cô ấy lại thuộc về mình, trừ một điều, là đối mặt với hiện tại. Anh trở về quá khứ, thay đổi những xung đột, những bất đồng, trao cho cô ấy nụ hôn đầu, để nụ cười lại hiện lên những bức ảnh chụp họ bên nhau. Anh làm mọi điều, trừ việc nói cho cô ấy, rằng anh yêu cô rất nhiều. Thật ra, cũng vì, anh nghĩ hai người luôn bên nhau, luôn dành thời gian cho nhau, nên không cần gấp gáp, không cần vội vã, cứ từ từ, rồi anh sẽ tìm được thời điểm thích hợp để nói cho cô. Ừ, cũng không sai, nhưng Kenzo của tôi ơi, anh có hiểu rằng con gái là sinh vật luôn muốn được yêu thương, rằng họ “yêu bằng tai” hay không? Anh không nói thì sao cô ấy có đủ can đảm để tin, để chờ anh đây ? Biết rằng anh vốn là chàng trai không dám đối mặt, lúc nào cũng tìm cớ thoái thác, nhưng trong tình yêu, chẳng ai chờ đợi anh được đâu. Nhiều lúc, chỉ muốn gào mắng Kenzo quá ngu ngốc. Nhưng sự ngốc nghếch đáng yêu ấy khiến tôi càng yêu anh hơn. Vậy mới đúng là Kenzo phải không?

 

Tôi cũng hay đặt cho bản thân câu hỏi, liệu Rei có yêu Tada Tetsuya hay không? Tôi dám khẳng định là có. Không phải vì cô ấy không yêu, nhưng tình yêu ấy không đủ lớn để cô có một quyết định chắc chắn ở bên Tada sensei sau khi nghe những lời bộc bạch chân tình của Ken. Nếu như lúc ấy, Rei quyết định không chạy khỏi đám cưới, không đuổi theo Ken, thì cũng có làm sao? Cô chọn Tada cũng không sai, bởi suy cho cùng, người đến trước nhưng chậm chân phải là Ken mới đúng. Tôi đã nghĩ, nếu tôi là Rei, tôi có đủ dũng khí để từ bỏ người con trai ấm áp như Tada hay không? Tôi có đủ dũng khí để chạy ra khỏi nơi tôi vốn tưởng sẽ gửi gắm cả đời hay không? Yoshida Rei đã chạy đi, bởi cô tin, rằng người con trai kia, người đã cùng cô lớn lên, đã cùng cô trải qua nhiều kỉ niệm như vậy, mới là người cô cần, mới là tình yêu đích thực và mãi mãi của đời cô. Tôi rất thích nhìn Rei cười, và tôi đoán, Rei cười nhiều nhất bởi vì có Kenzo ở bên. Chỉ có cô được gọi Iwase Ken là Kenzo, và Kenzo ấy chỉ có Rei là người anh yêu duy nhất. Tình yêu vốn không có lí do như vậy đấy.

 

Photobucket

Photobucket

 

Bộ phim, với tôi là quá trình giác ngộ, tìm hiểu và gắn kết của hai tâm hồn đồng điệu, của sống cho hôm nay để ngày mai không phải hối tiếc khi nhìn lại. Từ hình ảnh Kenzo lúc nào cũng chạy hết sức vì Rei, hay khi Rei từ bỏ lí trí để nghe theo tiếng gọi trái tim. Từ đầu đến cuối, thật ra cũng chỉ là để hai người tìm lại nhau, sau biết bao lần bỏ lỡ trong quá khứ. Tôi, như đã nói, đã yêu Kenzo ngay từ đầu, nhưng khi nhìn Tada-sensei bí mật đặt vào hai tay hai chiếc nút áo rồi cho Rei chọn, vẫn cảm động biết mấy, vẫn không khỏi chút tiếc, chút buồn. Tada cũng yêu Rei nhiều, yêu nhiều đủ để hiểu rằng cô ấy sẽ hạnh phúc với Ken hơn là với anh, yêu nhiều đủ để buông tay cho cô ấy đi tìm tình yêu đích thực. Tôi sẽ không nói anh cao thượng hay gì cả, anh, chỉ là đang tìm cho mình một lối thoát. Anh không thể cố giữ lấy một con người vốn chưa bao giờ và sẽ không bao giờ hoàn toàn thuộc về mình. Nụ cười buồn khi nhìn theo bóng Rei, có lẽ sẽ là một trong những cảnh phim tôi khiến tôi day dứt nhất. Cảm ơn anh, Tada-sensei.

 

Iwase Ken và Yoshida Rei, tôi biết hai người từ lúc nào nhỉ? Tôi nhớ hình như là cuối năm lớp 7, sau khi tôi bắt đầu thực sự bước chân vào nền điện ảnh Nhật. Tôi đã xem mải miết bộ phim ra sao, đã khóc nhiều như thế nào, đã mơ mộng ngớ ngẩn đến mức nào, tôi đều nhớ rõ. Proposal Daisakusen đã chạm đến trái tim thiếu nữ mộng mơ mới lớn ấy, một cô gái vốn trước nay quá thừa lãng mạn. Tôi đã nghĩ, có phải tôi xem quá nhiều phim, đọc quá nhiều truyện, nên suy nghĩ chẳng sao hiện thực được, cứ một điều anh diễn viên này, hai điều anh nhân vật nọ? Rồi đứa bạn thân chỉ xua tay, cười hiền mà nói, “Không phải đâu, đấy chỉ là vì chưa tìm được người thích hợp.” Là do tôi không tìm được người thích hợp hay chẳng một người nào thích hợp với tôi? Câu hỏi bỏ ngỏ với riêng tôi, nhưng tôi hiện giờ, cũng chẳng còn muốn tìm đáp án nữa. Có hay không người yêu tôi như Kenzo, như Dae Woong, như Will Hayes, như Edward Cullen, như Ron Weasley, như Seo In Woo, như Gong Chan, như Hanazawa Rui, v…v, cũng không còn quan trọng nữa. Vì tôi biết, sẽ không có, bởi người ấy, hẳn sẽ yêu tôi theo một cách riêng, một cách mà tôi không thể vẽ ra từ trí tưởng tượng.

 

Photobucket

 

Proposal Daisakusen cho tôi một biểu tượng đẹp, đẹp đến gần như không thể đổ vỡ về tình bạn. Ừ, tình bạn vốn là khía cạnh không thể tách rời trong phim Nhật, có đôi khi còn vượt lên và tỏa sáng hơn cả tình yêu nữa. Tình bạn giữa 5 con người ấy xuyên suốt từ cấp 3 cho đến khi đi làm, khiến tôi cảm thấy hạnh phúc thay cho họ, và cũng hạnh phúc cho tôi nữa. Vì tôi biết tôi cũng có những người bạn thân thiết như vậy, đáng yêu như thế, những người bạn sẵn sàng ở bên tôi khi tôi cần, những người sẽ không từ bỏ tôi dù tôi có ngốc nghếch ra sao, có ngu xuẩn như thế nào.

 

Ừ đấy, Rei với Kenzo là tình đầu của nhau, phải không? Mấy ngày cuối năm vừa rồi tôi có xem bộ phim Reply 1997, và tình cờ sự đáng yêu đến ngây ngốc về tình yêu trong phim khiến tôi nhớ đến Proposal Daisakusen. Tuy xét cho cùng hai phim chẳng có liên quan đến nhau, nhưng có một câu nói cuối Reply 1997, mà tôi nghĩ phù hợp hơn bao giờ hết với không khí của cả hai. Xin mạn phép được dịch lại từ bản dịch tiếng Anh trên trang web dramabeans.com như sau:

“Có thể đến với tình đầu thì cũng thật tuyệt vời. Vì giữa hai người, sẽ tồn tại một sự thoải mái còn hơn cả khi mặc chiếc áo len yêu thích, đồng thời lúc mệt mỏi, nhàm chán, vẫn có thể tìm thấy sự thú vị đặc biệt rất riêng. Như những người bạn thủa ấu thơ, như mối tình đầu, như các cặp đôi yêu nhau, và như vợ, như chồng, chúng tôi nắm tay nhau trải qua tất cả các thời điểm, cùng chia sẻ những kỉ niệm, và cùng già đi bên nhau. Một sự thú vị quen thuộc vô cùng. Nhưng thật sự tuyệt vời.”

 

Tôi biết, con trai thường để tâm đến tình đầu còn con gái chú ý nhiều hơn vào tình cuối. Nhưng có những người, vì đã là định mệnh, đã vốn sinh ra để thuộc về nhau, thì hai thứ tình cảm đầu cuối ấy, suy cho cùng cũng chỉ có thể là một.

 

Vậy nên, Kenzo và Rei, hãy thật hạnh phúc nhé.

Vì tôi đã đặt niềm tin về tình yêu vượt thời gian và không gian vào hai người đấy.

 

Photobucket

 

 

 

 

 

 

Chúc mừng tuổi 17 của cô bạn thân.

3/1/1996 – 3/1/2013

 

Hãy sống, hãy cười và hãy yêu như Rei nhé ! ❤

Photobucket

[Feelings – Dream High ] Bay cao ước mơ

null

Ngày đầu down Dream High, tôi cũng không kì vọng, tôi xem vì có Kim Soo Hyun – thằng bé dễ thương trong Will it snow for Christmas. Nhưng ep 1 đã khiến tôi dở khóc dở cười mãi, vì tìm mãi, tìm mãi cũng chẳng thấy bé Sam Dong mà tôi ngóng trông đâu, toàn thấy mặt bạn Jin Gook vs Hye Mi vs Baek Hee choán hết cả màn hình. Cái tự ái to đùng khiến tôi quyết định drop Dream High. ( một quyết định hết sức nông nổi và phiến diện )

Nhưng thời gian qua đi, người ta cứ  khen Dream High mãi, tôi bỏ ngoài tai vì nghĩ rằng đó chỉ là đám fan ngớ ngẩn vì thần tượng, hoặc xem phim vì giải trí thông thường ( kiểu có người dành thời gian coi Mary stayed out all night ý – thật đáng sợ =”= ). Tôi chỉ thật sự  quyết định down Dream High khi không còn việc gì làm, không có thời gian đi lên Hàng Bạc mà mua mấy cái đĩa phim US/UK về mần, cũng không muốn đọc sách từ sáng tới chiều. Bỏ qua 2 ep đầu, 2 cái ep chỉ dùng để giới thiệu nhân vật, và Sam Dong của tôi chỉ xuất hiện có khoảng 5 phút cuối ep 2. Bắt đầu từ ep 3, tôi thật sự bị cuốn hút, cuốn hút vì cách làm phim khá trôi chảy, diễn biến nhanh và hợp lý, cùng với tính cách nhân vật có nhiều điểm đặc biệt, có khả năng khai thác lớn.

Dream High đã thật sự bắt vào mạch của mình, một bộ phim ca nhạc giải trí nhưng không hề nông cạn và nhàm chán như cái cách mà người ta vẫn nghĩ về thể loại phim này. Nếu như càng ngày tôi càng muốn drop My Princess khi bộ phim bắt đầu đi vào trường đoạn rất rất nhàm chán và dễ thấy trong phim Hàn với rất rất nhiều nước mắt và rất rất nhiều âm mưu, bi kịch và những sự trắc trở trong tình yêu của hai nhân vật chính ( which is annoying). Thì Dream High vẫn có nước mắt, vẫn có những bi kịch, nhưng lại trong sáng và dễ thương đến nỗi không thể nào cưỡng lại được. Với nội dung về thế giới showbiz, về tình yêu học đường, về quãng đường gian khổ mà những người bạn học sinh phải chịu để vươn tới mơ ước, bộ phim mang đến những cảm xúc rất thú vị và đầy đủ màu sắc, có mảng tối, mảng sáng, nhưng tựu chung lại ta cảm thấy sảng khoái và thích thú chờ đợi tập tiếp theo.

Dream High là một bộ phim đáng yêu đến mức người ta có thể hét lên thích thú khi xem, cũng có thể gieo vào lòng người xem những cảm xúc rung động tinh tế nhất, không chỉ vì âm nhạc của bộ phim rất tuyệt vời, mà còn vì sự đồng cảm, vì những nhân vật đầy sức hút. Sự trẻ trung, tươi mới của bộ phim khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, ấm áp và bình yên biết bao. Cuộc sống showbiz khắc nghiệt như vậy, nhưng tình yêu, tình bạn vẫn tồn tại, để các bạn vẫn ở bên nhau và tiếp sức cho nhau trên từng chặng đường hướng tới thành công. Một chút toan tính, một ít ngọt ngào, vài nắm yêu thương và mộ rổ hạnh phúc của Dream High thật khiến tất cả muốn “bay cao ước mơ”.

 

Và Dream High đã mang lại cho tôi, một trong những nhân vật đẹp nhất:

http://a5.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/180195_197796026914259_100000515883284_713547_1550609_n.jpg

Lâu lâu tôi xem phim tôi mới hài lòng về một nhân vật như cách tôi đang cảm nhận về Song Sam Dong. Thật ra thằng bé cũng ngớ ngẩn, cũng phạm sai lầm, cũng chạy trốn thực tại, cũng yêu đương, cũng hờn ghen như bao đứa con trai cùng tuổi khác, nhưng tại sao lại dễ đồng cảm hơn Jin Gook nhỉ?

 

Có lẽ vì BK chia Sam Dong vs Jin Gook ở hai mảng khác biệt nhau, nên việc cảm nhận cũng khác nhau. Nếu Jin Gook được chú trọng về phần đời tư, tình cảm gia đình thiếu thốn, những sinh nhật không trọn vẹn, rồi hành hung, rồi scandal, rồi fan cuồng,…thì Sam Dong lại khắc họa về cái gọi là ước mơ, đam mê với âm nhạc, là những khó khăn, vấp ngã trên chặng đường hướng tới ước mơ của mình. Nếu làm bảng so sánh, ta cũng dễ thấy Sam Dong được ưu ái hơn vì là nam chính, và có cảm giác Jin Gook càng về sau càng được xây dựng để làm nổi bật Sam Dong. Chính vì những thuận lợi nhất định như thế mà tôi đã đổ cái rầm Sam Dong. Yêu cả một Sam Dong ngốc nghếch tóc xù hay một Sam Dong chững chạc tóc thẳng.

 

Tôi yêu cách thằng bé cố gắng vì ước mơ của mình, tôi yêu những gì nó đang làm. Tôi yêu cách nó yêu Hye Mi, ừ, mù quáng đấy, ừ  bản năng đấy, ừ, ngốc nghếch và nông nổi đấy. Vậy thì đã sao? Không phải đấy mới là tuổi trẻ à? Không phải chúng ta cần vài lần ngã thì mới có thể trưởng thành được hay sao?  Tôi không biết người khác định nghĩa về tình yêu như thế nào, nhưng với tôi, cách thằng bé yêu, cái tình yêu chân thành ấy, đủ khiến trái tim tôi cảm thấy ấm áp. Yêu là thể hiện từ những thứ nhỏ nhặt nhất, yêu từ cái xấu xa nhất của người kia, yêu là dìu dắt và nâng đỡ cho ước mơ của nhau, yêu là ở bên và cảm nhận. Hay đơn giản chỉ là làm người mình yêu cười thật tươi, cảm thấy ấm áp. Thân thuộc và gần gũi thế đấy.

 

Thằng bé tôi yêu đã cho mà không đòi nhận, đã hi sinh quá nhiều, đã khóc quá nhiều, đã tổn thương quá nhiều. Nhưng nó không tính toán, nó không đòi hỏi. Tôi không thương nó, tôi chỉ muốn nó nhận được những gì nó đáng được nhận. Thế thôi.

 

Song Sam Dong yêu âm nhạc, yêu nhiều lắm. Nước mắt thằng bé rơi vì âm nhạc. Nó dốc hết sức vì âm nhạc. Nó đam mê đến nhường ấy cơ mà? Từ những ngày còn ở quê, nó đã không ngừng luyện tập, rồi khi lên Seoul, viết nhạc, tập vũ đạo, luyện thanh, cố gắng có được khả năng cảm thụ tuyệt đối, rồi hát, rồi nhảy. Nó có tài và nó muốn tài năng của mình được công nhận. Nó muốn phát triển bản thân, muốn tung cánh vào bầu trời ước mơ.

 

Như thầy Kang đã nói, những người đi chậm sẽ trải nghiệm nhiều hơn những người bước đi quá nhanh. Nó chỉ là học sinh lớp phổ thông khi mới vào trường, rồi khi người khác được debut, nó vẫn phải tập ở tầng hầm tối om, tập lén lút trong đêm, khi người ta có chỗ thông thoáng mà chuẩn bị cho kì thi, nó phải luyện ở phòng tắm hơi, khi người ta bỏ mặc phần solo để có cái hẹn này cái hẹn khác, nó cố gắng khắc phục giới hạn bản thân để có thể nhảy tốt phần solo, khi người ta bắt đầu được đề nghị debut ở công ty này công ty khác, thì nó phát hiện ra mình đang mất dần khả năng nghe, khi người ta có thể thoải mái cười đùa, nó khóc trong từng câu hát, khi người ta thoải mái đi học này học nọ, nó dằn vặt lương tâm vì ước mơ đang dần vuột khỏi tầm tay, khi người ta không quan tâm đến khả năng cảm thụ tuyệt đối, nó tìm mọi cách để hiểu và cảm nhận được. Nó đi chậm đấy, nó chịu nhiều vết thương đấy, nhưng nó đang trưởng thành, trong cả con người và âm nhạc của nó.

 

Đúng, Song Sam Dong  mạnh mẽ lắm cơ mà. Vấp ngã thì đứng dậy, không thể nghe thì tìm cách để cảm nhận. Không thể khiến bước chân nó dừng lại đâu, phải không? Nó đã nói với mẹ rồi mà, nó sẽ tự bản thân đoạt lấy tất cả, chỉ có cơ hội thì nó sẽ không bỏ lỡ.

 

Tôi yêu một Song Sam Dong như thế. Và thật sự rất yêu, rất thích Dream High, thích câu chuyện của cậu bé Sam Dong này. 🙂

[Feelings – My Girl] Mọi điều có thể nói dối được, ngoại trừ tình yêu.

Nó không phải là đứa thích xem phim Hàn…vốn dĩ từ bé đã như vậy, bây giờ cũng chẳng khác biệt cho lắm. Nó thích đắm chìm trong những bộ phim Nhật cô đọng, ý nghĩa và đầy sự khác biệt, nó thích cách làm phim không phô nhưng rất đặc sắc của người Nhật…Phải, thích lắm ^^ Nó cũng không phải là đứa thích motip lọ lem – hoàng tử quen thuộc, nhàm chán nên nó luôn chọn NHẬT là quốc gia thích hợp với thị hiếu phim của nó, vì Nhật có nhiều thể loại phim khác nhau mà ^^


Nhưng có lẽ cái gì thì cũng có ngoại lệ, nó xem rất nhiều phim Hàn, nhưng chẳng phim nào để lại cho nó ấn tượng thật sự đặc biệt. Diễn viên đẹp. Nó thích. Nội dung trong sáng, dễ thương. Tạm chấp nhận. Tình tiết đáng yêu, hài hước. Cũng ổn. MỌi kí ức về phim Hàn trong nó là thế đấy…Cứ bình thường, lặng lẽ chẳng có điều gì đặc biệt cả.


Ừm…rồi đến một ngày…^^ nó tình cờ bắt gặp lại hình ảnh của hai nhân vật chính My Girl trên kênh truyền hình THP. Nó nhận ra nó đã từng xem bộ phim này trên kênh HTV3 khoảng một vài tập gì đó thì bị cắt [ >”< ]…Phải nói nó không hứng thú lắm, bởi lẽ trên máy tính nhà nó còn có một bộ My Boss My Hero của Nhật chưa mần xong…tuy nhiên, trong lúc ăn trưa rảnh rỗi, nó vẫn xem…với một tinh thần không kì vọng nhiều…Giải trí thôi mà ^^


Xem My Girl, trước hết nhận ra với nhiều người, hạnh phúc vốn dĩ là những điều bình thường và giản đơn. Ước mơ duy nhất của Yoo Rin là được sống ổn định với bố không cần lang thang khắp nơi, chạy trốn liên tục vì bọn chủ nợ nữa. Cô chỉ mong được tận hưởng cái không khí ấm áp của gia đình mà từ bé cô đã luôn khát khao.


Xem My Girl, nó mới biết rằng tình yêu là không phân biệt giai cấp, tiền bạc hay địa vị, vì đó chỉ đơn giản là cảm giác hai trái tim cùng hòa chung nhịp đập, hai tâm hồn tìm được sự đồng điệu với nhau. Hai con người với hai hoàn cảnh, tính cách trái ngược nhưng lại là định mệnh của nhau.


Xem My Girl, nó cảm nhận trọn vẹn cảm giác chờ đợi mòn mỏi trong tuyệt vọng, nhớ nhung của Gong Chan suốt 2 năm Yoo Rin biến mất. Anh càng tìm kiếm cô càng trở nên vô vọng vì cứ mỗi mùa tuyết qua Yoo Rin vẫn chỉ là hình ảnh trong tâm trí. Nhưng hẵng tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả nhưng đối với Gong Chan và Yoo Rin nó lại như lớp keo gắn tình yêu này thêm bền chặt, thắm thiết. Tuy không ở bên nhau nhưng trái tim họ luôn hướng về nhau. ” Yoo Rin không phải là quá khứ của anh” – Gong Chan đã nói thế cùng với trái tim đầy yêu thương chứa những tình cảm và kí ức giữa anh và Yoo Rin. Anh nhớ tất cả những điều về cô từ giọng nói trong trẻo, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đến lời nói dối đáng yêu mà anh luôn tin dù biết mình đang bị lừa.

Cứ mỗi lúc tuyết rơi Gong Chan lại mua một quả cầu tuyết như lời chúc mừng sinh nhật Yoo Rin. Hai năm trôi qua  khiến đôi mắt anh càng lạnh lùng và chất chứa nhiều tâm sự hơn, nhưng trái tim kia vẫn luôn ngóng chờ một hình bóng bé nhỏ đầy thân thương.


Xem My Girl, nó cảm nhận tình yêu đơn phương thì đau khổ và tuyệt vọng biết nhường nào. Trái tim Yoo Rin đã bao lần rỉ máu khi nhìn thấy Gong Chan và Sae Hyun sánh bước bên nhau. Nụ cười gượng gạo che giấu những giọt nước mắt đang khẽ rơi trong tim. KHi ánh mắt Yoo Rin lúc nào cũng dõi theo Gong Chan thì cũng là lúc Jeong Woo lại tổn thương vì cô. Jeong Woo bản lĩnh trên tình trường, chinh phục không biết bao nhiêu cô gái, nhưng trái tim người đầu tiên khiến anh rung động thì lại chẳng bao giờ có thể bước vào được. Lần đầu tiên anh cảm nhận được vị đắng trong tình yêu vì trước đây anh luôn là người chiến thắng.


Xem My Girl, nó hiểu rằng khi chúng ta muốn một điều gì đó thì đổi lại cũng phải hi sinh một thứ khác. Khi Sae Hyun vứt bỏ Gong Chan để tìm đến sự nghiệp quần vợt, cũng là lúc cô không bao giờ khiến anh yêu cô như lúc đầu. Trái tim Gong Chan sẽ chẳng bao giờ nguyên vẹn…Giừ đây, cô cũng chỉ biết khóc mà hối tiếc một quá khứ tuyệt vời…


Nghiền ngẫm My Girl để rồi nhận ra con người nên sống thật với trái tim, những lời nói dối ban đầu có thể xuất phát từ thiện chí nhưng nếu đi quá xa thì khi sự thật bị vạch trần sẽ biết bao người bị tổn thương.


Xem My Girl, hạnh phúc khi tình yêu chân thật dù trải qua bao khó khăn cũng sẽ tìm lại được nhau, cũng đơm hoa kết trái.

 

 

 

 

Jeong Woo:

” Đây là cái chụp tai ấm nhất thế gian. Yoo Rin, đừng để trái tim em bị lạnh”

Yoo Rin:

“Tôi vốn là người rất giỏi nói dối, nhưng từ khi yêu anh ấy tôi không thể nói dối được nữa.

Tôi càng muốn sống thật với trái tim mình thì lại càng khiến anh ấy đau khổ”

“Tình yêu của tôi chưa bao giờ là sự lừa dối.”

“Những khi tuyết rơi anh hãy nhớ đến một Ju Yoo Rin thật sự chứ không pải cô em họ của anh”

“Vì em không thể nói dối được nữa. Em yêu anh.”

Gong Chan:

“MÌnh chưa từng nói dối bao giờ nhưng từ khi yêu Yoo Rin, mình thường xuyên tự dối lòng.

KHi mình không thể che giấu trái tim mình và mình đã chân thành với bản thân.

Nhưng điều đó lại càng làm cô ấy thêm tổn thương.”

“Chính vì vậy, trong mắt anh bây giờ chỉ thấy mỗi một mình Yoo Rin mà thôi.”

” Những ngày tuyết rơi là sinh nhật Yoo Rin. Anh sẽ mãi nhớ điều này.”

“Anh yêu em”

Sae Hyun:

“Tôi luôn luôn nghĩ mình thua một cô gái tên Yoo Rin nhưng thật sự tôi đã thua tình yêu chân thật của họ.”

[Comment – Inception] Là mơ hay là thật?

 

Không như nhiều người khác, tớ không hứng thú với Inception. Tớ không chờ đợi và cũng chẳng có ý định sẽ bỏ tiền lên Megastar mà xem bộ phim. Dù Leo vẫn đẹp trai ngời ngời như thế, vẫn cái đôi mắt sâu và đầy suy nghĩ, tớ nhất quyết hứa với bản thân hai chữ, KHÔNG XEM. Tớ không thích nội dung của phim khi đọc preview. Nhưng đúng là không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài, Inception đã gợi ra trong tớ suy nghĩ khá sâu, nhưng chỉ đến đoạn cuối tớ mới thật sự cảm thấy mình bị tác động mạnh mẽ.

 

Không biết phải bắt đầu từ đâu khi viết về phim. Inception là sự khởi nguồn. Muốn quay về với các con, Cobb bắt buộc phải cấy tạo một suy nghĩ vào đầu một người khác. Và để làm được việc đó, anh cần người kiến tạo, cần thuốc mê đủ lâu để tạo ra những giấc mơ nhều tầng. Những gì tạo được ở các giấc mơ của nhân vật khiến tớ ấn tượng. Ấn tượng khi nữ  chính kéo những tấm gương từ đầu đến cuối hành lang, tạo nhiều ảo ảnh rồi tự đập vỡ. Ấn tượng khi Cobb và nữ chính nhìn những hình ảnh trước mắt mình nổ tung, cảm giác như thế giới ngưng đọng vậy. Rất đẹp, kĩ xảo tốt. Tớ đã xuýt xoa mãi khi xem phim đấy. Nhưng tớ ước liệu rằng các tầng giấc mơ về sau nên có chiều sâu hơn chăng? Giống như người ta bị hút vào những tầng đó vậy…nhưng cuối cùng đọng lại không gì nhiều. Các tầng giấc mơ khá giống nhau và không tạo đủ độ hút. Những người ở tầng trên bị tác động bởi tầng thứ nhất là không nhiều và cái sự khác biệt giữa các tầng gần như không có. Bản thân tớ, không ấn tượng ở khúc này. Vẫn ước chăng các tầng mơ được đào sâu và thay đổi nhiều hơn nữa, giống như cách mà nữ chính Ariadne đã làm với giấc mơ của mình hồi đầu tiên đó.

 

Tuy nhiên, nội dung phim ổn, sáng tạo và đặc biệt gây tò mò cho người xem từ đầu đến cuối. Có người bạn ngồi cạnh tớ cứ hỏi, vậy đâu là thực, đâu mới là mơ? Hình ảnh totem rất hay, của Cobb là con quay, của Arthur là xúc xắc còn của Ariadne là con cờ ( hậu ). Dù chỉ có totem của Cobb là được nhắc đến và thể hiện nhiều nhưng hai totem còn lại cũng là hình ảnh biểu tượng khá đẹp cho phim. ^^  Khoảng không gian mơ vô định limbo cũng rất khá, và tớ phải ( lần thứ n ) khen Cobb quá giỏi khi xây dựng được cả một thành phố trong limbo ấy. Cái cách đạo diễn đưa tớ khám phá từng bí mật nhỏ của cuộc đời Cobb qua những kí ức bị nhốt lại trong anh cũng khá khéo léo. Những tầng thang máy cũ kĩ, xấu xí, han rĩ, chứa cả những điều đẹp đẽ lẫn đau khổ. Vì quá yêu vợ, anh đã giữ mọi thứ của cô bên mình. Nhưng chính vì thế mà anh không bao giờ có thể kiến tạo được giấc mơ nữa, mọi giấc mơ khi anh nghĩ về kí ức đều khiến cô xuất hiện. Tuy vậy, tớ chỉ thích thú vì cái cách giam giữ kí ức của Cobb thay vì có chút cảm giác gì với tình yêu của anh dành cho vợ, hay những thứ tình cảm dành cho con. Mọi thứ quá nhạt nhòa. Có tình cảm, nhưng không đủ để làm rung động trái tim người xem và không đủ để đọng lại chút gì đó khi kết thúc. Nhiều khi, tớ còn thốt lên “They’re in love?”

 

Có lẽ tình cảm là mặt yếu nhất của phim và có vẻ như đoàn làm phim nghĩ nó không xứng đáng để đầu tư vậy? Nghĩ như thế khiến bản thân tớ có chút tủi thân, vì tình cảm chính là thứ đem lại cho phim một chút, dù chỉ một chút mạch cảm xúc tự nhiên.

 

Phim rối rắm, nhưng không khó hiểu. Phim cột cho mình cái gọi là bối rối nhưng cuối cùng cũng không hẳn như thế. Những tầng giấc mơ những tưởng sẽ khiến người xem phải suy nghĩ lung lắm mới thấy được những gì ẩn trong nó, nhưng cuối cùng lại chẳng có gì phải bận tâm? Những cái két những tưởng chứa đựng điều gì đó, cuối cùng cũng chỉ là những điều bình thường, tầm thường chăng? Tuy vậy, có thể hiểu được chút dụng ý khi đạo diễn muốn cho thấy cái rối loạn giữa thế giới thực và ảo, giữa cái gọi là cấy vào não người ta một suy nghĩ rồi cuối cùng cái đấy là lí do đẩy con người đó vào chỗ chết. Mãi mãi chỉ là những giấc mơ xoay quanh cuộc sống của một vài con người. Họ sống 50 năm trong khoảng không gian vô định, để rồi cuối cùng quay trở về, và hạnh phúc tan vỡ.

 

Kết thúc phim khiến tớ thích thú, một lần nữa. Bộ phim khiến tớ thích thú ở nhiều trường đoạn, tấm gương, vụ nổ rau quả hoa lá, đánh nhau không trọng lực, hình ảnh hai đứa con của Cobb. Nhưng hình ảnh totem ở cuối phim cũng là một thứ  đáng để suy ngẫm. Liệu những gì Cobb đang trải qua là thực hay hư? Không ai có thể trả lời được, nhưng vốn dĩ cuộc đời cũng có cái gì đó không thật, có cái gì đó tương đối hay sao. Ta không thể khẳng định được cái gì tuyệt đối cả. Vì vậy ngay cả khi đang sống trong thế giới thực, có lẽ chăng vẫn tồn tại song song cái khái niệm đa chiều là hư? Con totem liệu có dừng hay cứ quay mãi? Không quan trọng nữa rồi. Vì mỗi chúng ta ai cũng có suy nghĩ cho riêng mình. Chỉ là đó là một hình ảnh đẹp và đáng nhớ cho Inception…

 

Leo đóng một vai vừa sức mình, với ánh mắt biểu cảm và khuôn mặt phù hợp, toát lên thần thái cần thiết. Leo diễn tròn vai nhưng không đột phá, không gượng ép nhưng vẫn có điều gì đó thiếu tự nhiên. Có lẽ chăng vì anh luôn mơ nên chẳng thể tự nhiên được? Hehe. Chàng trai diễn Arthur gây ấn tượng mạnh cho tớ, như trong The Dark Night vậy.  Diễn RẤT tròn vai và được xây dựng ở một lối nào đó hấp dẫn và thực hơn rất nhiều so với Cobb. Từ nụ cười, mái tóc cho đến ánh mắt đều khiến người xem là tớ phải chờ đợi.Tớ hi vọng sẽ có thể xem tiếp phim của chàng. Bạn nữ chính mờ nhạt một cách ghê gớm, tớ thậm chí còn không hiểu ngoài việc kiến tạo, bạn ấy thật sự bước vào bộ phim làm gì? Nhiều khi nghĩ bạn ý không phải nhân vật chính. Hức hức.

 

Nói chung, Inception là một phim khá, có thể rate ở mức 8 đến 8.5 đối với tớ, vì bản thân tớ cảm nhận được mình thích thú khi xem phim chứ không phải  là gà gật như nhiều phim cùng thể loại ( đơn cử Avatar).

 

[Feelings – Tada, kimi wo aishiteru] Thiên đường nào cho em?

Tada kimi wo ashiteru là một bộ phim trong sáng đến thánh thiện, là một nỗi buồn sâu lắng nhưng lại đưa con người ta đến những bến bờ yêu thương và bình yên diệu kì . . . Bánh vòng của Shuzuru, loài chim thiên đường thoắt ẩn thoắt hiện cùng màu xanh cây lá của cánh rừng bạt ngạt ấy đem hi vọng về một thiên đường thật sự!

Makoto, một chàng sinh viên bình thường với nỗi ám ảnh về mùi thuốc trên cơ thể mình đến nỗi không dám làm quen với ai, không dám đến gần ai vì sợ họ phát hiện ra mình không được bình thường như bao người khác. Shuzuru, một cô gái mắc căn bệnh kì lạ di truyền từ mẹ, cố gắng không lớn lên mà mãi chỉ nhỏ bé như những đứa trẻ, với thú vui kì lạ về bánh vòng và phong cách ăn mặc lỗi mốt. Hai con người, hai tâm hồn khác nhau đã tìm được nhau giữa hàng trăm nghìn bức ảnh, giữa những tán lá cây xanh mướt một màu nơi cánh rừng kia cùng nụ cười dễ thương của cô gái.


Tớ hài lòng vì con người tớ được sinh ra.
Không phải ai khác, chỉ tớ mà thôi.

Lần đầu tiên em gặp anh, cũng là lần đầu tiên trong đời em hiểu thế nào là tình yêu. Là thứ tình cảm thiêng liêng chiếm trọn hết trái tim em ngay từ lần chạm mặt ấy. Anh lúng túng và bằng cái cách ngọt ngào mà anh đã nói với em: “Này, có cái biển báo đường dành cho người đi bộ phía đầu đường đấy. Có lẽ tới đó thì hơn”. Từ giây phút ấy, em biết trái tim mình dành cho anh, cho một con người lúc nào cũng ngại ngùng và thỉnh thoảng còn ngớ ngẩn nữa chứ!

Anh đam mê chụp ảnh, thích ghi lại những khoảnh khắc tuyệt diệu xung quanh cuộc sống chúng ta. Trước khi gặp anh, em chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày em sẽ yêu cái cảm được chỉnh những nút, xoay ống kính trên chiếc máy cứng nhắc và đen thùi lùi ấy. Anh cùng em dành cho nhau thật nhiều khoảnh khắc bên nhau dưới cánh rừng ấy, tán cây đó, mặt hồ kia. Đuổi bắt, chụp ảnh, trêu đùa hoặc thậm chí là giận dỗi . . . anh vẫn bước đi bên em, sánh bước cùng em, như hai đường thẳng song song thấu hiểu mà chẳng thể cắt nhau.

Ranh giới mong manh giữa tình bạn và tình yêu của anh trong em đã bị xóa nhòa, thay vào đó là một sự khẳng định chắc chắn về những cảm xúc đang loạn nhịp gõ lên trong trái tim em. Nhưng em không phải con ngốc đến nỗi không biết rằng anh để ý Miyuki xinh đẹp và hoạt bát. Và dần dần anh dường như bỏ quên em giữa bao niềm vui mới, bao rung động của riêng anh, để rồi đến lúc em chơi vơi, chấp chới giữa khoảng trời sợ hãi và lo lắng. . . thì anh, lại đến bên em, nắm lấy tay em và cứu vớt em khỏi cảm xúc tệ hại, khiến cho em vững tin vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Anh đáng ghét lắm! Anh là người một phút trước có thể khiến em vui sướng tột độ và ngay sau đó lại đẩy em xuống chín tầng địa ngục tuyệt vọng. Anh đồng ý cho em sống cùng anh dưới một mái nhà, ngày ngày cùng em đi học, cùng em ăn cơm, cùng em tìm những đề tài để tạo nên những bức ảnh tuyệt đẹp. Nhưng rồi sao? Em vẫn chỉ là một đứa bạn không hơn không kém, vẫn chỉ là con nhỏ Shuzuru trẻ con, thỉnh thoảng hay khóc nhè nhõng nhẽo, cần được bảo vệ và chăm sóc. Chỉ thế mà thôi.


Hey Makoto, was there at least a tiny bit of love in that kiss?

Yes, you’re my whole world . . .

Giây phút môi anh đặt lên môi em, em biết rằng mình nhất định phải trưởng thành, phải độc lập để có thể một ngày nào đó nghe anh nói rằng anh thật tự hào về em, rằng em thật tuyệt vời. Mà anh này, có chút tình yêu nào trong nụ hôn đó không nhỉ? Em vẫn thường mong muốn anh yêu em như cách mà em đã yêu anh. Giữa hai con người đích thực. Giữa hai tâm hồn thực sự đồng điệu, và hai trái tim đập chung một nhịp.

Và em nhất định phải ra đi. Em muốn tự mình tìm kiếm những trải nghiệm cho riêng em. Em muốn trở thành một người phụ nữ đích thực, để dù em có ra đi thì anh có lẽ vẫn sẽ nhớ về em như một điều gì đó thật đặc biệt ?!? Em một mình đến New York, chụp cho anh, cho em những khuôn mặt tràn đầy sức sống ấy, để em thấy rằng mình vẫn còn tồn tại đâu đó trong thế giới bao la rộng lớn này. Để em thấy nụ cười tuyệt vời trong mỗi con người khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau, mỗi dân tộc và phong tục tập quán khác nhau. Em muốn mở được một triển lãm cho riêng mình, để một ngày nào đó, ừ, anh sẽ đến và ngắm nhìn những thành quả em đã đạt được . . .

Em yêu anh hơn tất cả mọi thứ . . .

It was the only kiss, the love I have ever known . . .

Tada kimi wo ashiteru là quá trình tự tìm hiểu và hoàn thiện mình của hai tâm hồn cô độc, nhiều khát vọng và ước ao. Có lẽ họ gặp nhau tình cờ và xa nhau cũng thật dịu êm. Giống như bước qua một bến dừng xe buýt, có thể sẽ đi tiếp cùng một con đường, cũng có thể rẽ thành hai ngả mà xa nhau mãi mãi. Shuzuru có lẽ đã tìm được bến dừng ngay trong trái tim Makoto, trở thành một phần trong cuộc sống mà anh vẫn tiếp tục vươn lên, không lùi bước. Để ngày ngày, chờ đợi một lá thư mà Shuzuru viết . . . để tự mỉm cười và biết rằng đâu đó một mảnh linh hồn của cô ấy vẫn vương lại mà quấn lấy tâm hồn anh. Nhẹ nhàng như gió . . . Dù không còn bên nhau nhưng tình yêu của Shuzuru và Makoto vẫn tồn tại, không quá lớn nhưng đủ để luôn hướng về nhau, đủ để Shuzuru không bao giờ bị lãng quên, đủ để cô ấy luôn chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim anh. Chết đâu có nghĩa là ta ngừng yêu thương?

Những bức ảnh ghi lại khoảng khắc của thứ tình yêu thuần khiết, giản đơn mà không kém phần sâu đậm của hai con người. Sẽ là kí ức đẹp đẽ nhất trong quãng đời của cả Shuzuru lẫn Makoto. Không hối tiếc, chỉ đọng lại nơi đây là một niềm yên bình đến lạ. Vì Makoto nắm giữ hạnh phúc của một người trong tay. Và ai cũng tin rằng Shuzuru đã nhận được nó rồi, một cách toàn vẹn nhất.

Cô ấy thường hay nói dối.
Và tôi vẫn muốn cô ấy nói dối tôi lâu thêm chút nữa . . .